La Bàn

Đọc Tự Giác

La bàn đại diện cho cái gì thiết thực mà ta có thể có được trong đời này?

22:53:29 19/12/2020


Trạng thái có trái tim mà không biết trái tim mình muốn gì cũng là trạng thái chung của khá nhiều người. Chẳng lạ lẫm gì. Chẳng phải các cô gái vẫn bứt cánh hoa: yêu, không yêu, yêu, không yêu.... đó sao?

Biết trái tim của mình muốn gì rồi nhưng lại không đi theo mà đi theo tiếng gọi của các bộ phận khác cũng là trạng thái nhiều người gặp phải. Có khi ta đi theo cái đầu, có khi ta đi theo dạ dày, có khi ta đi theo bộ phận sinh dục ....

Có người có trái tim, muốn đi theo trái tim, nhưng lại sợ hãi chẳng dám đi theo. Trái tim bảo đi ra ngoài biển cả, trái tim hát: Lòng trai tráng rộng lớn như biển khơi, với cánh tay dựng xây đất trời... nhưng các bộ phận khác cùng với nhạc trưởng Cái Đầu lại đồng ca: chết đấy, kinh lắm, sợ lắm, thôi đừng đi đâu, đừng làm gì, tồn tại đã, đi theo trái tim lỡ chết thì sao, lỡ khổ thì sao?

Đấy, thế nên như thằng Jack điên kia, có trái tim, có la bàn để chỉ hướng trái tim, có sự đi không ngần ngại, không lo lắng, hướng về bão tố mà lòng bình thản như không thì lại là một tổ hợp không hề đơn giản.

Tôi có hỏi một đệ tử, la bàn đại diện cho cái gì thiết thực mà ta có thể có được trong đời này. Nó nghĩ 2 tuần và bảo. Éo biết. Thôi tôi không thèm viết luận nữa đâu. Ông đi mà viết. Hề hề. Lười thế, chảy chậm thế, chả thành sông, có khi lại thành ao.

La bàn ấy với tôi chính là sự tỉnh thức (Mindfulness). Tỉnh thức để nhận biết mọi sự khởi trong lòng mình. Khởi lên sự giận dữ, yêu thương, mong cầu, tham lam, luyến ái và vô vàn tình thái khác của ái ố hỷ nộ bi tư khủng. Mỗi lần có gì khởi lên, tỉnh thức nhận ra, nhận ra để nuôi dưỡng sự khởi nào đem lại điều lành, điều vui, nhận ra để mỉm cười và bỏ qua những sự khởi nào không đem lại niềm vui.

Nhờ có la bàn ấy mà sau này vui kế nó rung suốt ngày. Nhờ vui kế rung suốt mà tự nhiên nhiều năng lượng. Nhiều năng lượng để thực hiện những gì mình đã lựa chọn. Nhiều tới mức phát điên ấy chứ.

(David Nguyen, 12/07/2017)