Vây Ngụy Cứu Triệu

Đọc Tự Giác

Kế thứ hai trong Quỷ Cốc Tử Tam Thập Lục Kế, thuộc Bộ thứ nhất: Thắng Chiến Kế.

17:38:55 22/01/2021

Có người nói rằng có sự tương đồng của Kế thứ nhất Man Thiên Quá Hải với các Kế khác như Dương Đông Kích Tây hay Thụ Thượng Khai Hoa. Thực chất, sự khác biệt chỉ có thể thấy rõ nếu ta có hiểu biết về tương quan. Bài này sẽ giải thích sự tương quan. Có hai loại tương quan. Tương quan giữa ta và địch là loại thứ nhất. Tương quan giữa ta và ta là loại thứ hai.

Tương quan thứ nhất: Ta và địch. Ta mạnh hơn, cân sức, yếu hơn địch đều dẫn tới việc sử dụng kế sách khác đi.

Ví dụ như có người thắc mắc là Man Thiên Quá Hải có giống với Thụ Thượng Khai Hoa hay không? Xin thưa Man Thiên Quá Hải là Kế được sử dụng khi tương quan ta mạnh hơn địch, đầy đủ điều kiện để lừa cả giời thì mới làm được. Còn Thụ Thượng Khai Hoa là khi ta yếu, chết khô như cái cây, phải làm hoa giả mà lừa người. Thì trong tương quan ấy, ta yếu hơn địch.

Tương quan thứ hai: Ta và ta

Ta có cái ta tiềm năng và có cái ta thực lợi. Tiềm năng là thứ không ăn, không dùng được. Thực lợi là thứ ăn được, dùng được. Ngày ngày, thầy cô cha mẹ bạn bè đồng nghiệp và sếp của ta đều lừa ta bằng cái câu “You have high potential” (Mày có tiềm năng, khả năng đấy) nhưng mấy ai có thể chỉ cho ta cách biến cái gọi là tiềm năng ấy thành lợi ích thiết thực nào cả. 

Do đó, cái tương quan thứ hai mà cần nắm khi đối địch là, ta có tiềm năng hay ta có thực lợi? Trong trận đánh ấy ta muốn chiếm thêm tiềm năng hay ta muốn chiếm thêm thực lợi? Trong trận đánh ấy ta có muốn biến tiềm năng ta có thành thực lợi hay không?

Ví dụ như có bạn trong bài trước thắc mắc là Man Thiên Quá Hải có giống với Dương Đông Kích Tây hay không? Xin thưa Man Thiên Quá Hải là Kế sách sử dụng khi ta muốn biến tiềm năng thành thực lợi bởi ta có đủ tiềm năng để tạo ra môi trường lừa cả giời. Còn Dương Đông Kích Tây là dùng thực lợi tạo thực lợi. Dùng hành động riêng lẻ để lừa chứ không có đủ điều kiện để kiến tạo cả một môi trường cho kế sách.

Chiêu thứ 2: Vây Ngụy Cứu Triệu

Nước Tề với nước Triệu kết liên minh, hẹn bảo vệ lẫn nhau. Nước Ngụy cậy mạnh đem quân đánh Triệu. Tề vương thấy vậy định xuất quân đánh Nguỵ, tướng của Tề Tôn Tẫn mới can: Bây giờ mang quân sang Triệu để đánh Nguỵ thì phải đối đầu với tinh binh Nguỵ, kiểu gì Tề cũng thua thiệt, mà không cứu thì bị chê là bội ước. Chỉ bằng nhân lúc tinh binh của Nguỵ mải đánh Triệu, ta dẫn quân đánh Nguỵ, lập tức Nguỵ phải bỏ việc đánh Triệu mà về. Như thế, ta vẫn cứu được nước Triệu mà không tổn hại sinh lực.

Giảng nghĩa:

“Khi địch quá mạnh để tấn công trực diện, thì hãy tấn công vào nơi nào mà quý báu nhất của địch. Biết rằng chẳng ai có thể mạnh ở mọi nơi, vậy thì dù là áo giáp cũng có kẽ hở, có một điểm yếu là có một mục tiêu để công kích.”

Ví dụ thực tế: Herbert Dow là một kĩ sư hóa học, thành lập nên tập đoàn Dow Chemical của Mỹ mấy trăm năm về trước. Hồi ấy, Brôm quý lắm mà chỉ có Đức làm được và mang qua Mỹ bán giá cao gấp đôi giá thành sản xuất ở Đức. Chàng kĩ sư Dow trẻ tuổi tìm ra quá trình điện phân nước biển, sản xuất được Brôm giá rẻ bằng 1/10. Thế là cạnh tranh nhau trên đất Mỹ. 

Dow mới khởi nghiệp, chả có gì còn hãng Đức thuộc loại kếch xù. Người Đức thấy Dow bán rẻ mới quyết tâm diệt Dow bằng cách hạ giá xuống dưới 10% giá thành thị trường, chấp nhận lỗ để đánh cho Dow phá sản. Thay vì đối đầu, Dow cho ngừng sản xuất, đem hết tiền của trong nhà ra mua Brôm Đức với giá rẻ. Rồi cho gấp lên tàu mang sang châu Âu bán với nửa giá ở Đức. 

Người Đức dính đòn thu đau, đành phải rút khỏi thị trường Mỹ. Thế mới thấy, to mấy thì to, cũng có điểm yếu cả, cái chính là tìm ra gót chân A-xin của kẻ địch lớn mạnh mà thôi.

(David Nguyen)