Danh Khúc - Quảng Lăng Tán Cầm Khúc

Sống Tự Giác

Có một danh khúc để lại cho hậu nhân nhiều trăn trở. Giai điệu khi êm đềm sâu lắng, khi sóng dữ cuộn trào, khi mang theo tâm tư triết lí, khi bi thương lúc khí phách, ngang tàng.

18:48:52 04/04/2021

Khúc "Quảng Lăng Tán” mang theo giai điệu bộc lộ tất cả các cung bậc cảm xúc mà Nhiếp Chính mang theo, xả thân rửa hận, bi thương ai oán, nhưng lại bộc bạch khí tiết của đạo làm con, muốn chuộc rửa cho cha mối hận lòng.

Tiếng đàn mang theo một lời than khóc thê lương, một nỗi đau rỉ máu, một nỗi hận chẳng lấp đầy. Nhưng có lúc âm thanh sắc bén như lưỡi kiếm rung lên cùng con sóng của mối hận, khiến người nghe như thót tim, nhưng khi lại mạnh mẽ khí thế như bão lớn sóng cuộn, như vùi chôn tất cả.

Được đánh giá là một đại danh khúc mà để lại cho hậu nhân nhiều suy tư, trăn trở, "Quảng Lăng Tán” trau chuốt từng nốt nhạc, ý vị thâm sâu qua từng ngón đàn. Giai điệu khi êm đềm sâu lắng, khi sóng dữ cuộn trào, khi mang theo tâm tư triết lí, khi bi thương lúc khí phách, ngang tàng.

"Quảng Lăng Tán” gắn liền với  câu chuyện hận thù che đi đôi mắt lý trí, tiếng đàn cổ cầm vang lên  oán thán cùng nỗi đau rỉ máu.

 Đó chính là câu chuyện kể về Nhiếp Chính, một thích khách Hàn Vương thời chiến quốc.

Chuyện kể rằng cha của Nhiếp Chính vì Hàn Vương mà đúc kiếm, do trễ ngày giao kiếm đã bị thảm sát, Nhiếp Chính chứng kiến cảnh cha tâm huyết khó nhọc đúc kiếm báu cho Hàn Vương, ngày đêm không quản ngại gian truân vất vả, tận tâm tận lực, quên ăn quên ngủ, chỉ vì trễ ngày giao kiếm mà bị Hàn Vương sát hại, cái chết của cha thê thảm, khiến Nhiếp Chính không ngày nào nguôi đi nỗi đau.

Hận thù trong ông càng ngày càng lớn, đau đáu muốn rửa mối hận này, ông đã bỏ vào chốn rừng sâu, biệt tích 10 năm ròng để luyện đàn luyện kiếm. Xuất sơn, Nhiếp Chính ôm đàn chơi giữa chợ, người đời miêu tả tiếng đàn ông khiến chim muông rung động, lục súc phải dừng chân. Vó ngựa không thể cất, vểnh đôi tai mà nghe tiếng đàn.

Tiếng tăm đồn xa, Hàn Vương nghe được liền cho mời Nhiếp Chính vào đàn.

Nếu như cổ xưa có Kinh Kha và Tiệm Ly, kẻ mang kiếm, người vác đàn thành đôi thích khách nổi tiếng. Thì nay Nhiếp Chính một kiếm một đàn, độc thân rửa hận.

Cơ hội chỉ có một lần, tiếp kiến Hàn Vương, Nhiếp Chính chơi đàn trước khi vung kiếm hành thích, tiếng đàn là lời tâm tình nỉ non đau đớn, nỗi đau của kẻ mất cha, giãi bày bộc bạch, cào xé tâm can  như khiến người nghe phải rơi lệ, xót xa.

Khi đau thương ngút trời, rồi nỗi đau đó như một cơn sóng giận dữ, âm thầm đè nén mà rồi vút trời đanh sắc như tiếng kiếm, tiếng đàn rung lên đủ sức bẻ gẫy cánh chim nhạn, tiếng kiếm vung lên kết liễu kẻ hại cha. Mối hận thù được trả. Nhiếp Chính tránh liên lụy thân nhân, ông dùng chính kiếm đó hủy hoại dung nhan, rồi tự sát.

 

(Phạm Công - sưu tầm và tổng hợp)