Tự Do

Sống Tự Giác

Tự do đơn thuần là tự tại, là giải thoát, là biết ơn.

10:50:49 05/04/2021

Phải chúng ta đang trả những án tù cho chính cuộc đời mình?!

Bạn là tù nhân của chính mình, hẳn nhiên và trước hết. Vì bạn có nhiều tính kỷ luật thế, chỉ nhà tù mới bắt bạn ngủ trước mấy giờ tối hay ăn sáng trước mấy giờ. Bạn lao vào học, làm việc gì đó, bạn như lúc nào cũng phải trả nợ, đáp ứng điều gì đó, nếu không bạn thấy mình có lỗi, hoặc người khác sẽ phán xét bạn.

Bạn chơi âm thanh, bạn bị bỏ tù vào đế chế thiết bị. Chơi máy ảnh, những chiếc ống kính luôn ám ảnh bạn. Ngay cả khát vọng đi du lịch cũng khiến bạn phải nỗ lực tiết kiệm thật nhiều. Bạn trong một mối quan hệ, trong hôn nhân bạn là một tù nhân chung thân. Bạn bỏ người này, đến với người kia, chẳng qua là bạn đang chuyển đến một nhà tù mới (?!).

Bạn đến chùa, đi nhà thờ, ấy là bạn không chịu tù ngoài đời, bạn muốn đi tù tâm linh, ở trong mỗi giáo phái, tôn giáo nào đó, nhà tù là khác nhau.

Sao mọi sự có thể trầm trọng thế?! Liệu ta có thể hết tù đày không?!

Chỉ khi nào ta tự nhiên trong từng hơi thở, ta có mặt trong giây phút hiện tại, ta được làm cái ta đang làm mà không thấy khổ sai, cực nhọc, ấy là ta bắt đầu có tự do. Tự do không phải là tự do khỏi phải làm cái gì, hoặc có thể được làm cái gì. Tự do đơn giản là tự tại, làm cái mình đang làm trong hứng khởi, là cái mình đang là trong tự nhiên, cho dòng năng lượng tự chảy, tự dừng, từ vơi, tự đầy, tự đến, tự đi...

Mỗi chúng ta đều có chất liệu và khả năng trở về tự do. Đừng khiên ép mình thành Phật tử, hay con chiên của Chúa, học trò hay đệ tử của ai... Cái học mang tâm trí biết ơn nhất, đầy ân huệ, ấy là trở thành một trò giỏi, lột xác khỏi người thầy mình, mà trở nên đồng điệu cùng dòng chảy ấy.

Khi ấy tự do đơn thuần là tự tại, là giải thoát, là biết ơn.

(Phúc Sàm, 05/04/2018)