Thầy Tôi

Học Tự Giác

Chúng ta dạy dỗ con cái hay chính con cái mới là những người thày lớn mà cuộc đời gửi tới để dạy dỗ chúng ta?

17:28:00 17/12/2020


Tôi có 2 ông thầy dạy riêng cho tôi từ hơn chục năm nay. Tôi thực sự rất biết ơn trời đất cho tôi được bái sư các ông. 

1. Các thầy cực kỳ nghiêm khắc, bắt tôi luyện tập không ngừng nghỉ, tinh tấn tư duy, rèn luyện 24/7 trong hơn một thập kỷ mà vẫn không cho tôi tốt nghiệp. Thử thách tôi bằng đủ các loại mưu lược, đấu trí, thử tâm, nội công, kĩ thuật, sự kiên định với Đạo.

2. Các thầy yêu tự nhiên nên thường xuyên bắt tôi phải ra công viên, phải ra biển, sông ngòi, ao hồ, rừng rú cho tôi có được sự cảm nhận gần gũi và trở về với tự nhiên. Các ông bắt tôi phải cho bò, dê ăn, bắt phải đi đuổi bắt bướm với châu chấu với chăm sóc cho một cái cây con mà mỗi ngày đều phải đo xem cái cây cao thêm bao nhiêu mm. Các ông bắt tôi phải ngửa mặt lên trời đếm sao, học các chòm sao, cảm nhận gió, nước, ánh nắng mặt trời.

3. Các thầy dùng nhiều phương tiện thiện xảo để giáo hóa tôi. Có khi thì dùng sách vở, có khi bắt tôi làm luận, viết sách, có khi bắt tôi đi học ở trường lớp, lại có lúc dùng đốn ngộ để xử lý tâm cảnh của tôi bằng cách hét thật to vào tai tôi hay đột nhiên đá vào chim tôi mà không có lý do gì.

4. Về thể chất, các ông bắt tôi vật lộn, chạy, đạp xe, tập võ cùng các ông. Thỉnh thoảng còn bắt tôi cõng hàng cây số. Vất vả vô cùng, mồ hôi đẫm áo.

5. Các ông dạy tôi rất kĩ về Tỉnh thức (mindfulness), bắt tôi tự nhận ra cảm xúc của mình, bắt tôi quay về với thực tại bằng cách bắt tôi nấu cơm, giặt giũ, đi chợ, lúc đọc sách thì lại còn bắt tôi phải đọc to lên từng từ để không được vội vã. Các ông bắt tôi sống chậm lại để cảm nhận từng giây phút.

6. Gần như mấy buổi một tuần, các ông bắt tôi phải đứng ở thư viện hoặc hiệu sách hàng giờ để đọc sách và dạy cho tôi cách đọc và chọn sách.

7. Các ông khai tâm cho tôi về cờ Vây. Bắt tôi giải hàng vạn bài tập. Dù tôi ngu, các ông phải chấp rất nhiều quân nhưng các ông luôn kiên nhẫn với sự ngu muội của tôi. Sau mỗi ván cờ đều chỉ cho tôi chỗ nào tôi tham, chỗ nào tôi sợ hãi, chỗ nào tôi hèn nhát.

Điều quan trọng nhất là các ông biết tôi nghèo nên không hề có lấy tôi học phí một xu nào. Tôi rất là xúc động. Phải nói là các ông rất quý tôi nên có ý định sẽ dạy miễn phí cho tôi suốt đời. Cho đến tận bây giờ, tôi cũng chưa bao giờ trả lương cho các ông. Chỉ thỉnh thoảng các ông rụng răng thì tôi có bỏ mấy đô vào phong bì để đổi lấy răng của các ông thôi. Các ông cũng không cần biếu xén gì nhiều, đôi khi chỉ thỏi sô cô la hoặc cây cà rem là các ông đã vui lắm rồi.

Ơn các thầy không sao kể xiết. Tôi nguyện sẽ cố gắng không phụ lòng trông đợi và giáo huấn của các ông.

(David Nguyen, 28/05/2017)

 

Thầy Tôi