Lỗi Gốc

Học Tự Giác

Không biết Vui Sống là gốc của mọi lỗi lầm.

17:27:52 05/05/2021

Nhiều bậc cha mẹ, thầy cô ngày nay cấm con cái dùng điện thoại thông minh, máy tính bảng v.v. với lý do là trẻ con bị nghiện, khiến chúng bỏ bê học hành, lười nhác tập luyện, lờ đờ như xác sống, ngày đêm chỉ cắm mặt vào những thiết bị di động ấy. Thoạt nhìn thì thấy hiện tượng này thật là phổ biến nhưng có phải lỗi là do những thiết bị này không?

Câu trả lời: Có và Không.

là vì các thiết bị di động quả thật hấp dẫn, khiến lũ trẻ chẳng muốn làm gì ngoài việc cắm mặt vào các thiết bị này. Thế nhưng đó không phải là Lỗi Gốc. Những năm đầu thế kỷ 19, nhân loại cũng có cả một làn sóng phản đối đài radio bởi chứng nghiện nghe radio, rồi từ giữa tới cuối thế kỉ 20, chúng ta cũng phản đối vô tuyến vì chứng nghiện xem truyền hình. Nếu soi xa hơn nữa, khoảng 2500 năm trước có ghi lại lời phàn nàn kêu ca của nhà triết học Hy Lạp cổ đại Plato, ông phàn nàn rằng bọn thanh thiếu niên hư hỏng chỉ thích đọc sách và vì sách - một loại hình giải trí mới mẻ - đã khiến cho chúng không còn hứng thú với việc học hành và nghe giảng như trước. Bọn thanh thiếu niên hư hỏng đó thay vì tìm tới học với các triết gia thì lại dành nhiều thời gian "vô bổ" để đọc sách. 

Vậy câu trả lời lại là Không. Lỗi không phải tại Thiết bị di động. Lỗi không phải bởi Truyền hình. Lỗi không phải bởi radio. Lỗi không phải bởi sách. Lỗi không phải bởi bất cứ gì bên ngoài. 

Lỗi Gốc bao giờ cũng ở bên trong. Lỗi là ở sự nhàm chán trong cuộc sống chăng? hay lỗi là ở không nhận diện ra được những niềm vui trong cuộc sống, và vì thế mới phải đi tìm niềm vui ... ở trong các phương tiện mới kia?

Có lẽ lỗi là ở cả một xã hội không mấy người biết Vui Sống. Có lẽ lỗi là ở lũ cha mẹ, bọn thầy cô, đến bản thân chúng còn chẳng Vui Sống thì làm sao có thể dạy và làm gương cho lũ trẻ biết Vui Sống được. Bản thân chúng còn chạy trốn nỗi đau, nỗi chán ở cuộc sống để đi tìm niềm vui trong phương tiện thì hỏi làm sao mà lũ trẻ không bắt chước theo?

Những người có duyên được sống một thời gian gần với các bậc Giác Ngộ như Thiền Sư Thích Nhất Hạnh ở Làng Mai hay Thiền Sư Sadhguru ở Nam Ấn... thì sẽ nhận thấy là họ đều biết dùng máy tính, điện thoại thông minh, biết xem truyền hình, nghe radio và biết tất cả các phương tiện hiện đại nhưng hoàn toàn không hề dính mắc vào những phương tiện ấy, họ vui sướng trong mọi hoạt động sống dù đó là quét sân, làm vườn, hay đi bộ, lái xe... Họ chẳng còn phụ thuộc. Họ chẳng còn tìm kiếm. Họ chỉ luôn Vui Sống.

Học cách Sống Vui như thế nên là mục đích của Chân Giáo Dục. 

(David Nguyen, 05/05/2021)