Nâng

Thiền Tự Giác

Nâng tâm thức lên tầng cao hơn để thực chứng và trải nghiệm là cách duy nhất để Thấy Rốt Ráo

12:32:58 30/05/2021

Giả sử có một cõi nọ là một cõi hai chiều (như trong hình), một người tên là A sống trong cõi đó dĩ nhiên chỉ có thể thấy và nhận thức những gì ở trong cõi đó. Từ bên ngoài cõi đó, một người tên là B ở cõi ba chiều nhìn vào cõi hai chiều thì thấy hình tròn, hình vuông nhưng A ở cõi hai chiều thì chỉ nhìn thấy là những vạch. Tất cả mọi thứ hiển hiện trước người A này là những vạch dài và vạch ngắn. Người này không hề thực chứng được gì cao hơn vạch, có thể chỉ được nghe nói về hình tròn, hình vuông và vô vàn hình khác nhưng không thể hiểu được.

Những sự vật hiện tượng hiển thị trước người này có thể là hai vạch dài bằng nhau nhưng bản chất lại hoàn toàn khác nhau nếu nhận thức từ không gian ba chiều, hai vạch đó lại có thể là hình tròn và hình vuông. Bất cứ một hình gì nằm ngoài mặt phẳng của cõi đó đều không tồn tại, vô hình trước mắt của A. Giả sử có một hình cầu bên ngoài mặt phẳng thì hình cầu này là vô hình trước A. Nếu đẩy hình cầu đó tiến về phía mặt phẳng, khi hình cầu chạm mặt phẳng thì A nhìn thấy hình cầu là một chấm và nếu đẩy sâu hơn để mặt phẳng cắt hình cầu thì A sẽ nhìn thấy chấm dài dần ra thành vạch. A vẫn không thể nào nhận thức được hình tròn (do hình cầu cắt mặt phẳng) và không nhận thức được hình cầu. Trước mắt A, đó là một điều kỳ diệu, một kỳ tích vì trước mắt anh ta, đang không có gì, tự nhiên có một chấm xuất hiện rồi chấm dài dần ra thành vạch, kì diệu thay.

Nhìn từ phía ngoài mặt phẳng, người B nhìn thấy trong hình tròn có X và trong hình vuông cũng có X. Nhưng đối với A, thì A chỉ nhìn thấy hai vạch, không thể nhìn thấy X vì X bị giấu kín và che lấp ở trong vạch. Những gì A không thể nhìn thấy thì B có thể nhìn thấy. Không một điều gì mà A có thể giấu được B vì nhận thức của B ở tầng cao hơn. B thấy tất cả cõi của A. B thấy tất cả những sự khác biệt mà A thấy là như nhau. B thấy cả những thứ là giấu kín, là vô hình đối với A.

Giả sử B gặp A và mô tả hết mọi trải nghiệm và cái thấy, biết của B cho A thì A, do từ khi sinh ra chỉ hoàn toàn nhận thức thế giới bằng các vạch, A sẽ cười vào mặt B là kẻ huyễn tưởng, huyễn hoặc hoặc A sẽ lạy B, cúng B vì thấy là B có thể làm cho vật được sinh ra và mất đi (bằng cách đẩy các hình từ ngoài mặt phẳng tới để cắt với mặt phẳng). Với A thì B hoặc là thằng điên, hoặc là Thượng Đế, Chúa, God, Thánh Thần....

A không biết rằng chỉ cần nâng tâm thức vượt lên trên khỏi mặt phẳng, xuất ra khỏi thế gian của cõi Phẳng, thì A có thể đạt được tâm thức Ba Chiều. Khi ấy A không khác gì B, thấy biết, trải nghiệm và thực chứng rõ ràng bản chất của cõi Phẳng, thấy rõ cái tưởng là như nhau lại khác nhau, thấy rõ cái bị giấu kín thì hiển hiện rõ rệt, thực chứng được trí tuệ xuất thế gian (hiểu được rõ ràng khái niệm hình tròn hình vuông, khác với sự sống chỉ toàn vạch của cõi Phẳng), hiểu được bản chất của mọi kỳ tích (vật tự nhiên xuất hiện, tự nhiên biến mất).

Muốn thực sự trải nghiệm và thực chứng thì dù A có dành ra vạn năm để đọc và nghiên cứu những điều B nói cũng chỉ là vô ích nếu A không thực tập để nâng tâm thức vượt qua nhận thức cõi Phẳng để đi vào cõi Ba Chiều.

(David Nguyen, 30/05/2021)