Lắng và Lọc

Sống Tự Giác

Ngồi yên để lắng. Lắng rồi mới lọc. Thế là chuyển hóa thành trong trẻo và lợi lạc.

20:55:43 21/12/2020


Sư Tuệ Quang từng vào nhóm này để lại đúng 1 câu:

"Tam Nhân đồng hành, tất có Thầy dạy ta, lắng nghe khai Đạo Nhãn vậy!!"

Thiên hạ đã từng có cuộc tranh luận là trong ba người đi với ta có mấy người là thầy: 1, 2, hai phẩy 5 hay cả 3? Có bao nhiêu chẳng quan trọng, chỉ cần có cái lòng muốn học, thì hẳn là có.

Bản thân ta học ở khắp nơi, có khi học được rất nhiều từ những người mà ta cũng chẳng gọi là thầy. Cũng có người ta gọi là thầy mà học không được mấy.

Có người hỏi tôi, điều gì tôi nuối tiếc nhất trong sự tồn tại của mình. Tôi nói đùa thôi nhưng trong lời đùa ấy hẳn phải có một phần sự thật. Tôi tiếc không được sinh ra vào thời của thiền sư Hoàng Bá, thiền sư Lâm Tế. Để được các ông dùng gậy đánh vào đầu. Sư Hoàng Bá hay sư Lâm Tế chuyên dạy học trò bằng đốn ngộ, tức là đúng ở thời điểm người học trò đủ chín để giác ngộ thì các ông đánh và cái đánh của các ông đem đến sự tỉnh ngộ rốt ráo của học trò.

Mỗi một người thầy có một phương pháp khác nhau và cho ta lạc theo một cách khác nhau. Còn nhớ một mẩu đối thoại thật là đẹp và lời giáo huấn thật là nhẹ nhàng. Xin được kể lại.

Câu chuyện thứ nhất:

Ở làng Mai của ông Một Hạnh, có truyền một đoạn đối thoại. Có một em bé người Tây hỏi ông ấy:

- Con thấy các sư chú sư cô suốt ngày giảng về Thiền. Con chả hiểu gì. Con tới hỏi sư ông cho nhanh. Thiền là gì vậy?

- Thiền là ngồi yên con ạ - Một Hạnh nhìn đứa bé chỉ 6-7 tuổi, nhẹ nhàng xoa đầu và chậm rãi nói.

- sao phải ngồi yên hả ông?

- ông hỏi con, hôm nay con uống nước cam vắt buổi sáng. Con có nhớ lúc ta vắt cam ra, cả cốc nước cam vẩn lên toàn là tép cam không? Trẻ con uống ngay có thể bị sặc vì tép cam nên các sư chú sư cô thường để yên cốc nước cam cho lắng rồi gạn nước cho con uống. Con nhớ không?

- Dạ, có ạ

- Vậy ngồi yên cũng như thế con ạ. Để lắng và làm trong cốc nước mình.

- Dạ con hiểu rồi

Một câu chuyện nhẹ nhàng nhưng để lại ấn tượng sâu sắc với bản thân tôi. Vì tôi không nghĩ tới nước cam, tôi bị ám ảnh bởi tép cam. Một cốc nước tĩnh lặng trong vắt là thế, mà chỉ cần lắc nhẹ là đám tép cam lại vẩn lên đục ngầu. Tĩnh có lẽ chỉ là bước đầu thôi. Gạn tép cam như thế nào để cốc nước cam luôn trong vắt?

Câu chuyện thứ hai:

Tôi có người anh trai, tu thiền nhiều năm theo trường phái của Joko Beck. Tôi sang thăm anh ở Sydney. Anh lái một chiếc xe Lếch xù mới toanh. Tôi ngồi cùng đứa cháu ở phía sau. Cháu tôi nghịch lắm. Nó mở lon coca ngay trong xe khiến Coca trào ra cả ghế da mới toanh. Tôi mắng cháu: cháu nhìn xem cháu đã làm gì? Hỏng và bẩn hết xe mới rồi.

Lúc ấy anh tôi ngoái lại nhìn thẳng vào mắt tôi, mở một nụ cười nhẹ nhàng và nói đúng 3 từ: It's a thing. (Cái xe mới này chỉ là một đồ vật). Chỉ ba từ nhưng đánh thẳng vào tôi như một tia sét. Hạnh phúc của bản thân tôi và của đứa trẻ, chỉ vì chút nước cô ca đã bị mất trong giây lát như là đám tép cam kia lại bị khuấy lên trong cốc nước tưởng như đã trong.

Bây giờ là kỳ nghỉ cuối tuần rồi, chúc tất cả các bạn bè của tôi có được kỳ nghỉ trong vắt như cốc nước cam.

(David Nguyen, 06/05/2017)