Cổ Cầm

Đọc Tự Giác

Chuyện tình bạn đẹp giữa Bá Nha và Chung Tử Kỳ thời Xuân Thu, cũng vì tiếng đàn mà kết thành tình huynh đệ. Cả hai đều thông hiểu âm luật tự cổ chí kim, khi gảy đàn lên mà người kia biết được ‘tâm ý’, há chẳng phải tri âm, tri kỷ là gì? Ở đời tìm được một người như vậy quả là khó lắm thay!

18:12:31 21/12/2020

Tiếng đàn thánh thót như sóng vỗ bờ, như gió cuốn mây. Đầu ngón tay như có trăm vạn hùng binh. Dòng suối róc rách, nước trong thấy đáy, không phải là người lòng dạ thảnh thơi, thì không thể chơi đàn như thế được. Gia Cát Lượng trong lòng phải có kế hoạch chặt chẽ, phải vững dạ lắm.

Chỉ có mấy sợi dây đàn mà có thể chuyển được bao thần thái vậy sao?!

Lòng mà rối, thì tiếng đàn phải lẫn. Lòng có tĩnh thì tiếng đàn mới thuần. Lòng mà sợ thì tiếng đàn sẽ nhầm. Lòng có thanh thản thì tiếng đàn mới trong. Nghe Gia Cát Lượng đánh đàn, ta thấy hết ruột gan của ông ta. Hiểu được tiếng đàn của Gia Cát Lượng thật là vinh hạnh cho ta! truyền lệnh của ta, hậu đội chuyển thành tiền đội, rút nhanh".

Trời xanh cứu ta, Tư Mã Ý thực là hiểu được âm luật *

Tiếng đàn chính là cảnh giới tư tưởng của hai bậc cao nhân. Họ giao tiếp với nhau bằng tiếng đàn. Một người nghe, một người gảy, điều mà người thường vĩnh viễn không thể nào hiểu nổi.

Tâm tịnh, ý tịnh. Đàn hết bài, truyền được tâm ý, đẩy lùi đại dịch, giữ được mạng sống. Lấy tĩnh chế động, ấy chính là nguyên lý mà người tu Đạo phải biết. Đó thật là kỳ ảo.

Dùng tiếng đàn khi đối trận để viết lên một giai thoại đẹp nhất thời Tam Quốc, nơi hai nhân vật đỉnh cao về nghệ thuật cầm binh dùng tiếng đàn “truyền thần” mà kể chuyện cho nhau nghe… nghe mà hiểu được người kia ‘nói’ gì thì đó chính là bậc tri kỷ một đời khó gặp.

Chuyện tình bạn đẹp giữa Bá Nha và Chung Tử Kỳ thời Xuân Thu, cũng vì tiếng đàn mà kết thành tình huynh đệ. Cả hai đều thông hiểu âm luật tự cổ chí kim, khi gảy đàn lên mà người kia biết được ‘tâm ý’, há chẳng phải tri âm, tri kỷ là gì?

Ở đời tìm được một người như vậy quả là khó lắm thay!

(Phúc Sàm, 19/04/2017)