Bất Hạnh

Thiền Tự Giác

“Này những hành giả Thiền Định và đặt Chánh Niệm nơi Tự Tánh, trở về hòa nhập với Tự Tánh, nguyện lực tuôn trào không ngừng nghỉ, thì kẻ đó sẽ chẳng bao giờ thiếu, những gì kẻ đó thu được sẽ là trường tồn” (Kinh Điển Bhagavad Gita IX:22).

22:42:03 17/02/2021

Ngày xửa ngày xưa, có một anh chàng độc thân và giàu có tên là John. Anh ta tự do và hạnh phúc, chỉ có điều là anh bị bệnh đường ruột. Anh ta đã thử đủ thứ, dù rất nhiều tiền chạy chữa mà chẳng thể nào chữa được. Đến tuổi 70, lúc nằm dài trên giường bệnh chờ chết vì căn bệnh đường ruột ấy, anh ta cầu nguyện: “Lạy Chúa, nếu con phải Luân Hồi tái sinh, xin cho con được làm một người khỏe mạnh, con chẳng quan tâm là con sẽ giàu hay nghèo”.

Và khi John nằm chờ chết thì Thiên Sứ hiện lên trước mắt anh ta trong một linh ảnh và thì thầm: “Lời cầu nguyện của con đã được chứng giám bởi Thiên Chúa và con sẽ được toại nguyện trong kiếp sau”.

Khi John đầu thai lại, sinh ra trong một gia đình rất nghèo. Từ nhỏ John đã cực kỳ khỏe mạnh và sung mãn như một vận động viên. Cha mẹ của anh ta đều mất sớm khiến cho anh lại càng nghèo hơn. John không chỉ nghèo mà còn đói. Anh kiếm không đủ thức ăn để nuôi cơ thể sung mãn của mình. Tuy nhiên, sâu thẳm trong tàng thức, John luôn cảm thấy biết ơn : “Lạy Chúa, con biết ơn vì có một cơ thể sung mãn và khỏe mạnh, dù có nghèo nàn đi nữa con cũng chẳng màng”. Năm tháng trôi qua, dù John có nỗ lực thế nào, anh chẳng thể nào kiếm đủ tiền để nuôi thân và lúc nào cũng ở trong tình trạng đói. 

Cuối cùng, sau một đời dài, John nằm trên giường chờ chết, cái chết của tuổi già. Anh nghĩ : “Lạy Chúa, con đã có một đời sung sức và cơ bắp. Nhưng tất cả sức khỏe cơ bắp đó chẳng để làm gì nếu không có tiền để mua thức ăn đủ cho cơ thể này. Lạy Chúa, nếu con phải Luân Hồi tái sinh, xin hãy cho con Tiền và Sức Khỏe để con có thể hạnh phúc”.

Lần nữa, Thiên Sứ lại hiện lên và ban phước cho John. Trong đời sau, John sinh ra trong một gia đình giàu có và có một sức khỏe dồi dào. Năm tháng trôi qua, John thường tự nói với bản thân: “tôi có mọi thứ, tôi thấy hạnh phúc”. Thế rồi, John lại thêm: “có tiền và có sức khỏe mà chẳng có ai để chia sẻ cùng, thì cũng vậy cả, thật bất hạnh”. Rồi tuổi già tới, một ngày John nằm chờ chết trên giường, cái chết tự nhiên của tuổi già. John lại cầu nguyện: “Lạy Chúa, nếu con phải Luân Hồi tái sinh, xin đừng để con phải sống một đời đơn độc, xin hãy cho con Tiền, Sức Khỏe và một người vợ”.

Lần nữa, Thiên Sứ lại hiện lên và ban phước cho John. Trong đời sau, John sinh ra khỏe mạnh và vào một gia đình giàu có, tới tuổi thanh niên, anh lấy được một người vợ rất đẹp nhưng lại lắm mồm và hay ghen tuông. Một đời John sống như trong một nhà tù, khỏe mạnh, nhiều tiền và bị giam lỏng. Rồi tuổi già tới, John nằm chờ chết trên giường, cái chết tự nhiên của tuổi già. John cầu nguyện: “Lạy Chúa, nếu con phải Luân Hồi, xin hãy cho con Tiền, Sức Khỏe và một người vợ yêu thương, tốt lành, ít lời, không ghen tuông”.

Lần nữa, Thiên Sứ lại hiện lên và ban phước cho John. Trong đời sau, John sinh ra khỏe mạnh và vào một gia đình giàu có, tới tuổi thanh niên, anh lấy được một người vợ rất đẹp, ngoan ngoãn, ít lời, không ghen tuông và rất nghe lời. Được hai năm hạnh phúc, đột ngột cô ấy qua đời vì một cơn bạo bệnh. John đau khổ vô cùng và sống phần đời còn lại như một nhà tu khổ hạnh, suốt ngày thương nhớ người vợ trẻ. Rồi tuổi già tới, John nằm chờ chết trên giường, cái chết tự nhiên của tuổi già. John cầu nguyện: “Lạy Chúa, nếu con phải Luân Hồi, xin hãy cho con Tiền, Sức Khỏe và một người vợ yêu thương, tốt lành, ít lời, không ghen tuông và sống thọ”. Lần nữa, Thiên Sứ lại hiện lên và ban phước cho John và hỏi thêm : “con có chắc đây là tất cả những gì con muốn không?”

“Chắc chắn”, John khẳng định quyết liệt. 

Trong đời sau, John sinh ra khỏe mạnh và vào một gia đình giàu có, tới tuổi thanh niên, anh lấy được một người vợ rất đẹp, ngoan ngoãn, ít lời, không ghen tuông, rất nghe lời và sống lâu. Trong lễ kỷ niệm đám cưới bạc của mình với vợ, John nhìn thấy một cô gái tầm 19 tuổi, con gái một người bạn rất dễ thương. Thế rồi, người thư ký của John chết và John đã tuyển cô gái ấy về làm thư ký cho mình. Thời gian trôi qua, John ngày một đắm đuối cô gái. John nghĩ : “Ta thực sự yêu bà vợ của ta. Bà ấy thật tốt và chung thủy. Nhưng bà ấy giờ già quá, không còn có được khuôn mặt kiều diễm, thân hình nóng bỏng như cô thư ký của ta.” Cuối cùng, John đã ly hôn với bà vợ già và lấy cô gái trẻ làm vợ. Cô gái ấy đã khéo léo và mưu mẹo lấy hết tài sản của John và bỏ đi với một chàng trai trẻ khác.

Đau khổ, vỡ nát, John cầu nguyện và trong lúc cầu nguyện tuyệt vọng ấy, Thiên Chúa xuất hiện trong hào quang sáng chói. Chúa nói : “này John, khi con tìm thấy ta trong sự cầu nguyện ở nhiều kiếp trước, con xin khỏe mạnh. Ta đã ban cho con. Thế rồi con lại muốn giàu có. Ta lại ban cho con ở kiếp sau đó. Thế rồi con xin có vợ. Ta lại ban cho con ở kiếp sau đó. Thế rồi con lại xin người vợ phải tốt. Ta lại ban cho con ở kiếp sau đó. Thế rồi con lại xin người vợ phải tốt và sống lâu. Ta lại ban cho con ở kiếp sau đó. Nhưng tới tận ngày hôm nay, sau bao nhiêu kiếp người, con vẫn bất hạnh trong cái thế giới ảo ảnh này. Nào, giờ con hãy nói xem, con muốn gì ở kiếp sau nào?”

John thì thầm: “Lạy Chúa, con đã thấy giá phải trả của mọi cám dỗ kiếp người rồi. Giờ con chẳng cần gì, con chỉ cần sự có mặt của Thiên Chúa. Con không cần biết con giàu có, nghèo hèn, khỏe mạnh, bệnh tật, độc thân hay có gia đình, ở trần thế hay trên thiên đường, chỉ cần con được có Thiên Chúa, đi theo Thiên Chúa để học cách Hạnh Phúc Ở Bất Kỳ Đâu, Trong Bất Kỳ Hoàn Cảnh Nào. Vì thế, con xin được chọn một cuộc sống ấy bằng tất cả tự do ý chí của con”. 

Thiên Chúa trả lời: “con trai của ta, câu trả lời của con làm ta vui lòng. Cõi Trần này chẳng qua là một nhà hát, nơi ta gửi những đứa con bất tử của ta tới chơi đùa, đóng vở kịch cuộc đời luôn luôn thay đổi, trong khi vẫn giữ nguyên sự an lạc thần thánh nguyên thủy của Linh Hồn. Ta thấy buồn vì phần lớn các con cái của ta quên mất rằng tất cả trải nghiệm cuộc sống của chúng vốn chỉ là một giấc mộng điên đảo. Chúng trở nên dính mắc quá mức, quấn quít vào sự vui buồn, vào tham đắm dục vọng của trần thế. Vì thế chúng càng ngày càng không tìm thấy được Hạnh Phúc chân thực, bất diệt, trường tồn”.

“Đừng bao giờ xây lâu đài Hạnh Phúc trên cát lầy của trải nghiệm vật chất. Nếu con muốn hạnh phúc vĩnh hằng, hãy quay vào trong và khi đóng kịch cuộc đời, hãy đóng vở kịch ấy với một tâm thức biết rõ rằng Ta, Nhà Đạo Diễn, mong mỏi rằng các con - diễn viên diễn vở kịch ấy như thế nào chứ không phải là đắm đuối vào và lầm tưởng vở kịch lại chính là sự thực. Khi ấy các con sẽ biết rằng mọi đau khổ buồn vui, ốm đau khỏe mạnh, sống và chết kia, tất cả chỉ là một giấc mơ. Khi ấy các con sẽ biết rõ rằng, các con vốn có Tự Tánh là Hạnh Phúc, là Chân Lạc, là Hoàn Hảo”.

Lần này, lời cầu nguyện của John đã được chứng. Và John lần đầu cảm nhận được tự do và hạnh phúc thực sự.

“Này những hành giả Thiền Định và đặt Chánh Niệm nơi Tự Tánh, trở về hòa nhập với Tự Tánh, nguyện lực tuôn trào không ngừng nghỉ, thì kẻ đó sẽ chẳng bao giờ thiếu, những gì kẻ đó thu được sẽ là trường tồn” (Kinh Điển Bhagavad Gita IX:22).

“Hãy tìm kiếm trước tiên vương quốc của Tạo Hóa và sự sống chính trực và mọi điều sẽ được ban phát tới nơi ngươi” (Matthew 6:33)