Trắc nghiệm biến thái
Hành trình khám phá ngành tâm thần
Jon quyết tâm tìm hiểu thêm về bệnh điên và chứng biến thái nhân cách, và tác động của chứng này đối với xã hội. Điều gì sẽ xảy ra nếu xã hội không được xây dựng dựa trên sự hợp lý, mà là sự điên rồ?
Chương 1
Một nhóm các nhà nghiên cứu nhận được một cuốn sách bí ẩn từ một tác giả ẩn danh, có vẻ như chứa một câu đố khó giải. Họ bắt đầu thảo luận trực tuyến về cách giải câu đố này.
Một trong những nhà nghiên cứu, Deborah, đã quyết định liên hệ với Joe Ronson để giúp họ giải quyết vụ việc.
Joe và Deborah gặp nhau và đến nơi làm việc của Deborah, nơi nhận được gói hàng. Đó là một cơ sở nơi các nhà khoa học nghiên cứu về não và Joe cảm thấy khá bị cuốn hút.
Joe quyết định đến Thụy Điển, nơi mà dịch giả của cuốn sách đang sống, với hy vọng được dẫn tới gặp tác giả của cuốn sách này.
Khi đến, anh tìm thấy dịch giả của cuốn sách, ông Petter Nordlund. Anh ta phát hiện ra rằng ông ta là người Mỹ, và là một nhà tâm lý học làm việc với những kẻ biến thái nhân cách. Anh sắp xếp để tới gặp Petter.
Deborah gọi điện cho Jon để kể cho anh nghe về một người đàn ông tên là Levi Shand, người đã tìm thấy 8 bản sao của cuốn sách dưới gầm cầu và gửi chúng cho Giáo sư Douglas Hofstadter, người được đề cập tới trong cuốn sách đó.
Jon và Deborah thảo luận và nghi ngờ tính xác thực của câu chuyện cũng như sự tồn tại của Levi. Họ nhận ra Levi Shand là một phép đảo ngữ của Live Hands, được mô tả trên bìa sách.
Hai người đưa ra giả thuyết rằng sinh viên, dịch giả hay tác giả của cuốn sách đều là chính Hofstadter, có thể đang thực hiện một loại thí nghiệm để xem các nhà nghiên cứu sẽ phản ứng như thế nào với cuốn sách.
Nghiên cứu của Jon cho thấy khả năng Hofstadter làm thế là thấp, vì ông ta thường rất nghiêm túc và công việc của ông thường bắt nguồn từ những bi kịch thật trong cuộc sống của chính ông.
Jon đã liên lạc được với Hofstadter, và ông ta nói với anh rằng câu chuyện của Levi là bịa đặt. Ông ấy thực sự đã gặp người thanh niên đó để lấy cuốn sách nhưng không phải anh ta là tác giả.
Giáo sư đưa ra giả thuyết rằng cuốn sách được viết bởi một nhà tâm lý học điên rồ nào đó muốn làm cho nó có vẻ bí ẩn và là tuyệt tác, trong khi thực tế ông ta chỉ là một kẻ tâm thần phi lý trí và bị ám ảnh. Sau cuộc gặp với dịch giả Peter, Jon nhận ra rằng người dịch giả này có lẽ thực sự chính là tác giả điên được đề cập tới bởi giáo sư Hofstadter.
Mặc dù thoạt đầu Jon khá thất vọng vì lời giải cho câu đố này chỉ là một tác giả điên rồ và phi lý. Những sau đó Jon trở nên phấn khích hơn khi nhận ra thật tuyệt vời khi một bộ não bị rối loạn chức năng của một người lại có thể tạo ra một kịch bản lớn trải dài trên nhiều lục địa.
Bắt đầu với ý tưởng này, Jon quyết tâm tìm hiểu thêm về bệnh điên và chứng biến thái nhân cách, và tác động của chứng này đối với xã hội. Điều gì sẽ xảy ra nếu xã hội không được xây dựng dựa trên sự hợp lý, mà là sự điên rồ?
Chương 2
DSM-IV-TR là một cuốn sách liệt kê tất cả các rối loạn tâm thần có thể xảy ra. Khi đọc nó, Jon đã tự chẩn đoán được 12 chứng rối loạn, nhưng sau đó anh suy nghĩ, liệu các nhà tâm lý học có thể đã sai khi phân loại cả thế giới thành ra ai cũng bị điên như thế này?
Anh đã liên lạc với Brian Daniels, một nhà khoa luận giáo, người phản đối tâm thần học. Để chứng minh với Jon rằng tâm thần học là không chính xác, ông ta đã giới thiệu anh với Tony, một người đã thành công trong việc thử giả điên và đã lọt được vào nhà thương điên Broadmoor.
Tony cho biết anh ta đã giả bị bệnh tâm thần để được vào viện thay vì vào tù, nhưng anh ta đã không biết rằng thuyết phục người khác rằng bạn bị điên dễ hơn rất nhiều so với thuyết phục họ là bạn không bị điên. Vì vậy, bây giờ anh ta bị mắc kẹt ở nhà thương điên mãi mãi.
Tuy nhiên, sau khi Jon liên lạc với Giáo sư Anthony Madden, bác sĩ lâm sàng của Tony, hóa ra các bác sĩ đã biết rõ là Tony làm giả tất cả triệu chứng bệnh tâm thần. Tuy nhiên, họ đã giữ anh ta lại nhà thương điên là bởi vì anh ta có lẽ bị mắc chứng biến thái nhân cách.
Bọn biến thái không bao giờ thay đổi. Chúng học thêm mỗi lần bị trừng phạt. Cách duy nhất để xử lý chúng là hy vọng khi chúng già chung sẽ lười phạm tội đi. Chúng chỉ chiếm khoảng 25% dân số trong tù nhưng chúng lại chiếm tới 60 - 70% số tội phạm bạo lực xảy ra bên trong các nhà tù.
Danh sách kiểm tra Hare là một bài kiểm tra biến thái do nhà tâm lý học người Canada Bob Hare xây dựng. Đó là tiêu chuẩn vàng để chẩn đoán bệnh biến thái nhân cách. Danh sách này sẽ đánh giá đối tượng về hai mươi đặc điểm tính cách, như sự hối hận, sự đồng cảm hoặc giá trị bản thân. Nếu tổng điểm của đối tượng từ ba mươi trở lên trên tổng số bốn mươi, đối tượng sẽ bị liệt kê là kẻ tâm thần biến thái suốt đời.
Chương 3
Nhà tâm thần học người Pháp Philippe Pinel đã gợi ý, vào đầu thế kỷ 19, rằng có một loại điên không liên quan đến hưng cảm hoặc trầm cảm hay rối loạn tâm thần. Bác sĩ người Đức J. L. A. Koch sau này đã đặt tên cho chứng này là “biến thái nhân cách”.
Vào cuối những năm 1960, một bác sĩ tâm thần trẻ người Canada tin rằng đã tìm ra câu trả lời. Đó là bác sĩ Elliott Barker. Anh tin rằng sức mạnh của các mối quan hệ có khả năng thay đổi con người, và rằng nếu có thể tìm được mối quan hệ phù hợp thì có thể chữa khỏi chứng biến thái nhân cách.
Barker tin rằng nếu cho chứng này thể hiện một cách tự nhiên mà không can thiệp — không phẫu thuật não, không thuốc thang, không trói bằng áo bảo hộ và không làm bất cứ điều gì mà các viện tâm thần vẫn thường làm — mà chỉ dùng LSD tách từ nấm gây ảo giác để bệnh nhân tự huyễn tưởng trong ảo giác thì bệnh này sẽ tự cạn kiệt.
Các buổi chữa bệnh trực tiếp sử dụng chất gây ảo giác LSD của Elliott đã diễn ra ở Oak Ridge vào những năm 70 và kéo dài trong 11 ngày. Những bệnh nhân biến thái nhân cách đã dành từng giây phút trong ảo giác để đi đến những góc tối nhất của tâm hồn mình để cố gắng trở nên tốt hơn.
Cuối cùng, Eliott đã đạt được mục tiêu của mình: khiến bệnh nhân có lại cảm xúc. Khi một người bệnh bắt đầu tự nguyện nói chuyện với người khác và thổ lộ tình yêu, anh ta cảm thấy thú vị và hoàn thiện.
Thử nghiệm này sau đó đã bị cấm vì lo ngại về an ninh, nhưng các giám đốc của chương trình thì cảm đã hoàn thành mục tiêu: làm cho bệnh nhân khỏe trở lại - những kẻ vốn giết, hiếp trong cơn tâm thần - có thể trở thành những thành viên an toàn và có ích cho xã hội.
Tuy nhiên, vào đầu những năm 90, một số nhà nghiên cứu đã thực hiện chương trình của Elliott và thả một số bệnh nhân hòa nhập vào xã hội nhận thấy rằng chương trình này có thể làm cho những kẻ biến thái nhân cách trở nên tồi tệ hơn. Thường thì 60% tội phạm biến thái khi được thả ra tiếp tục tái phạm; đối với những bệnh nhân đi qua chương trình của Elliot thì tỷ lệ này là 80%.
Một trong số họ đã cưỡng hiếp một bé gái 14 tuổi và ném cô bé xuống vách đá, một kẻ khác bắt cóc một cậu bé 11 tuổi, hãm hiếp và sát hại. Hắn thừa nhận rằng chương trình của Elliott dạy cho hắn cách trở thành một kẻ biến thái ranh ma hơn. Tất cả những cuộc trò chuyện về sự đồng cảm giống như những lớp dạy cách giả mạo sự đồng cảm mà thôi.
Elliott Barker, bị đè nặng bởi các bằng chứng chống lại công việc của đời mình, sau này đã trở thành giám đốc của Hiệp hội phòng chống hành vi tàn ác với trẻ em tại Canada, chuyên tư vấn cho con cái của những kẻ biến thái nhân cách. Trái tim của Elliott giờ đã đặt đúng chỗ, và anh phải thừa nhận rằng những kẻ biến thái nhân cách không thể thay đổi.
Chương 4
Bob Hare xem chương trình Oak Ridge là bằng chứng rõ ràng rằng không thể tin bọn biến thái nhân cách được. Cố gắng dạy chúng sự đồng cảm thì chúng sẽ khéo léo sử dụng như một bài huấn luyện để giả mạo sự đồng cảm để nhằm đạt được mục đích phạm tội.
Bob Hare, quan tâm đến việc phát hiện chứng biến thái nhân cách, không phải để chữa, mà chỉ là phát hiện ra cách thức não của bọn biến thái hoạt động ra sao. Hóa ra, những kẻ biến thái nhân cách không cảm thấy sợ hãi như những người bình thường.
Bob Hare đã tập hợp các bác sĩ tâm thần hàng đầu trong một hội thảo, chia sẻ những quan sát về hành vi của những kẻ biến thái nhân cách, những thái độ bằng lời và không lời của chúng. Kết luận của họ đã trở thành cơ sở cho Danh sách kiểm tra Hare PCL-R 20 điểm nổi tiếng hiện nay, bao gồm các mục như nói dối bệnh lý, thao túng, bốc đồng và vô trách nhiệm.
Những kẻ biến thái nhân cách không có nhiều cảm xúc như người bình thường. Đó là lý do tại sao chúng có thể hãm hại người khác mà không cảm thấy tồi tệ về điều đó. Chúng không có lương tâm. Chúng không quan tâm đến người khác. Chúng chỉ quan tâm đến bản thân chúng.
Việc nắm vững danh sách các triệu chứng biến thái mà Bob Hare đề ra cho phép ta xác định một kẻ biến thái nhân cách chỉ bằng một số cụm từ, cấu trúc câu nhất định mà chúng hay sử dụng cũng như một số thói quen hay cách biểu hiện nhất định. Danh sách này cũng cho phép người ta dự đoán các động thái tiếp theo của chúng.
Những kẻ biến thái giết người hàng loạt chỉ giết vài người - nhưng nếu những kẻ biến thái nhân cách vận hành công ty, hay đi vào chính trị và tôn giáo thì có thể hủy hoại cả nền kinh tế, xã hội.
Hare tin rằng có thể tìm thấy khá nhiều kẻ biến thái nhân cách ở những vị trí cao trong xã hội.
Chương 5
Emmanuel “Toto” Constant là một kẻ giết người đã bị kết án và là người sáng lập một đảng chính trị ở Haiti có tên là Đảng FRAPH. Hắn là một trong những kẻ đã giết hàng nghìn người Haiti.
Từ phòng giam của mình, Constant đã tiết lộ tên của những người ủng hộ hắn ta, những người bí ẩn đã khuyến khích việc tạo ra Đảng FRAPH. Họ là điệp viên của CIA và Cơ quan Tình báo Quốc phòng Mỹ.
CIA muốn đảm bảo rằng Constant không được nói cho ai biết về vai trò của CIA trong cuộc đảo chính của hắn. Vì vậy, họ bắt hắn hứa không tiết lộ, và sau đó chuyển hắn đến thành phố Queens.
Ngày nay, Toto bị nhốt trong một nhà tù vì bị kết tội gian lận thế chấp. Jon đến thăm hắn và ngay lập tức nhận ra các dấu hiệu của bệnh biến thái, điều mà trước đây tất nhiên là bị phủ nhận.
Hắn rất khao khát quyền lực. Hắn muốn được người khác yêu thích, nhưng lại chỉ thích thao túng người khác. Hắn không cảm thấy đồng cảm và có thể giả tạo biểu lộ cảm xúc để người khác nghĩ rằng hắn hoàn toàn bình thường.
Chúng ta hay bị thu hút bởi những người có điều gì đó giấu giếm, và những kẻ biến thái nhân cách luôn làm ra như vậy vì chúng không xử lý cảm xúc theo cách của chúng ta. Chúng chắc chắn là kẻ bí ẩn nhất trong số những người bị rối loạn tâm thần.
Bob Hare đổ lỗi cho những kẻ biến thái nhân cách vì sự tàn bạo thái quá của chính chủ nghĩa tư bản, rằng hệ thống xã hội này ở mức độ tàn nhẫn nhất là biểu hiện của chứng hạch hạnh nhân dị thường của một số người.
Chương 6
Shubuta là một thị trấn thịnh vượng và an toàn. Những người sống ở đó nói rằng lớn lên ở đó thật tuyệt vời vì họ không phải lo lắng về việc bị giết, bắt cóc hoặc hãm hiếp. Nhưng sau đó nhà máy sản xuất máy nướng bánh đóng cửa và rất nhiều người mất việc làm và Shubuta trở thành một thị trấn hấp hối.
Vào những năm 1990, Al Dunlap là Giám đốc điều hành của Sunbeam, một công ty sản xuất máy pha cà phê và máy nướng bánh mì. Ông ta là một giám đốc điều hành tàn nhẫn đã sa thải hàng nghìn công nhân và đóng cửa nhà máy. Hắn kiếm được hàng triệu đô la cho bản thân trong khi làm cho cộng đồng trở nên tồi tệ hơn.
Có vô số câu chuyện về việc Dunlap sa thải nhân viên với thái độ vui sướng, đôi khi tàn nhẫn. Hắn sa thải với sự vui mừng rõ ràng đến nỗi tạp chí kinh doanh Fast Company đã đưa hắn vào một số bài báo về các CEO có khả năng mắc bệnh tâm thần.
Trong cuộc phỏng vấn của Jon với Dunlap, anh ấy nhận thấy rằng những tuyên bố của hắn ta bộc lộ niềm tin rằng thế giới được tạo thành từ “những kẻ săn mồi và những con mồi”, hoặc thật ngu ngốc nếu không khai thác điểm yếu của người khác. Đó chính là đặc điểm nổi bật của một kẻ biến thái nhân cách.
Hắn không thể hiểu nổi tại sao người ta lại muốn làm việc ở một công ty trong 30 năm. Vì vậy, hắn ta chỉ sa thải và không có sự đồng cảm nào cả.
Al Dunlap có cách nói chuyện rất lanh và nông. Tuy là hắn luôn sẵn sàng đáp lời nhanh và thông minh nhưng câu trả lời lại không cung cấp nhiều thông tin hữu ích. Hắn cũng không biết lắng nghe, như hầu hết thời gian là tự phụ.
Khi Jon nói với Al rằng nhiều người nghĩ hắn bị tâm thần, hắn đã cảm thấy bị xúc phạm và liệt kê tất cả những người bạn nổi tiếng của hắn như là bằng chứng rằng hắn hoàn toàn bình thường, hắn kể ra Reagan, Trump, Rothschild, Bush… Nói tóm lại, những người nắm quyền lực nhưng cũng đang bị nghi ngờ là những kẻ biến thái nhân cách.
Al sau đó đã tự mình xác định lại nhiều đặc điểm tâm thần là Nét Tích cực của khả năng Lãnh đạo. Hắn gọi Sự bốc đồng là “Khả năng Phân tích nhanh”. Hắn cho rằng Không biết hối hận sẽ giải phóng bản thân để tiến về phía trước và đạt được nhiều điều tuyệt vời hơn. Hắn cho rằng Không sợ giết chóc và xác chết có nghĩa là bạn là một nhà lãnh đạo không trốn tránh cái ác mà luôn cố gắng đối mặt và chinh phục cái ác.
Nghiên cứu của Bob Hare về 203 nhân sự cấp cao của các doanh nghiệp (CEO, giám đốc, giám sát viên) cho thấy 3,9% trong số họ có điểm từ 30 trở lên, con số này cực kỳ cao, ngay cả đối với dân số trong tù, ít nhất 4 hoặc 5 lần so với tỷ lệ phổ biến ngoài đại chúng.
Ngoài ra, những kẻ biến thái nhân cách trong xã hội không chỉ thành công hơn mà còn hạnh phúc hơn. Những người không bị biến thái nhân cách thường ít hạnh phúc hơn, yếu hơn và chết sớm hơn.
Chương 7
Công việc của một nhà báo là tìm ra những khía cạnh thú vị nhất của một người và sau đó viết về điều đó. Jon cảm thấy bản thân muốn Al bộc lộ các đặc điểm tâm thần và thất vọng khi hắn cũng thể hiện một số khía cạnh hoàn toàn lý trí. Anh tự hỏi liệu tất cả các nhà báo đều làm như vậy.
Charlotte Scott là một nhà sản xuất chương trình truyền hình được trả tiền để kêu gọi và gây áp lực khán giả làm điều gì đó mà họ không muốn, bằng cách kiên trì và lôi kéo.
Charlotte đã nhận ra ngay từ rất sớm trong sự nghiệp của cô ấy rằng những khách mời xuất sắc nhất trong chương trình của cô là những người điên theo những cách nhất định. Vì vậy, cô chọn khách mời dựa trên đơn thuốc của họ, để xem họ có dùng thuốc chữa bệnh tâm thần phân liệt hay không.
Chương trình truyền hình này thỉnh thoảng lại có khách mời chết. Những nhà sản xuất độc ác như Charlotte lôi kéo những người bị tâm thần tới, chế nhạo họ, và điều đó đôi khi dẫn đến việc họ tự sát. Có lẽ Charlotte cũng là một kẻ điên.
Chương 8
Một người phụ nữ tên Rachel đang đi trên tàu thì tàu bị đánh bom. Cô ấy đứng khá gần quả bom và bị thương nhưng không chết. Cô quyết định bắt đầu viết blog về trải nghiệm của mình.
Những người sống sót sau vụ đánh bom ở London năm 2005 thường gặp ác mộng và cảm thấy như họ bị mắc kẹt trong khói bom. Tất cả họ đều nghĩ rằng họ sẽ chết khi quả bom nổ.
Những người theo thuyết âm mưu tin rằng có một cuộc xung đột quyền lực đã xảy ra và chính phủ Anh muốn che đậy vụ thảm sát bằng cách đổ lỗi cho những kẻ đánh bom cảm tử Hồi giáo.
Rachel vô cùng tức giận. Cô cảm thấy nhiệm vụ của mình là phải làm cho những kẻ tung thuyết âm mưu hiểu rằng họ đã sai. Nhưng bất chấp những nỗ lực của cô, họ vẫn hoàn toàn thiếu sự đồng cảm và dùng nỗi đau của cô để tiếp tục xây dựng thuyết âm mưu.
Vì vậy Rachel quyết định đối đầu với họ bằng mặt đối mặt. Cô ấy đọc được rằng họ có một cuộc gặp mặt trên lầu của một quán rượu và vì vậy cô ấy đã đến đó, đi cùng với một người bạn là David Shayler.
David Shayler là một đặc vụ MI5. Anh ấy không thích cách chính phủ làm việc, vì vậy anh ấy đã lên báo và vạch trần những sai lầm của họ. Anh ấy đã bị bỏ tù một thời gian dài, nhưng Rachel rất ngưỡng mộ anh vì đã dám đứng lên đấu tranh với chính phủ.
Khi Jon gặp David để thảo luận về trường hợp của Rachel, anh khẳng định rằng mặc dù cô ấy là thật, anh thấy hoặc là Rachel được chính phủ trả tiền để đăng bài tuyên truyền hoặc là bị bệnh tâm thần vì cô ấy chỉ từ chối xem xét bằng chứng rằng chính phủ đứng sau vụ đánh bom.
Sau đó, David bắt đầu tiết lộ với báo chí rằng anh ta cũng không tin rằng vụ khủng bố 11/9 đã xảy ra, rằng không có máy bay dân sự nào được sử dụng trong vụ này cả, mà chỉ là máy bay không người lái. Sau đó, anh ta còn tuyên bố mình là nhà tiên tri và là tái xuất của Đấng Ki tô.
Lý thuyết ba chiều của David đã chứng minh được sức hút với giới truyền thông trong vụ khủng bố những khi anh ta tuyên bố rằng mình là nhà tiên tri thì chẳng ai thèm để ý cả. Tại sao có loại điên thì có vẻ đúng và có loại điên lại có vẻ sai? Liệu có công thức điên không?
Loại điên mà ta thấy hợp lý đến từ những kẻ điên hơn một chút so với mức điên mà chúng ta sợ rằng chúng ta đang trở thành. Chúng ta có thể hơi điên nhưng không điên bằng những kẻ đó.
Chương 9
Bob Hare hơi lo lắng rằng bài trắc nghiệm biến thái nhân cách của ông có thể bị lợi dụng bởi những kẻ biến thái thèm khát quyền lực và giúp chúng tránh né khéo léo để không bị lộ ra ra chúng bị biến thái.
Ông xem danh sách trắc nghiệm của mình là một thứ gì đó trong sáng - minh bạch như vốn chỉ có khoa học mới có - nhưng người sử dụng bài trắc nghiệm này thì lại có thể có nhiều định kiến kỳ lạ và khuynh hướng điên rồ.
Năm 1984, có một phụ nữ bị đâm chết khi dắt chó đi dạo. Cảnh sát không tìm ra nghi phạm. Họ nhờ một nhà tâm lý học tên là Paul Britton giúp họ tìm hung thủ. Britton cho rằng kẻ giết người là một thanh niên chưa trưởng thành về tình dục.
Cảnh sát và Bộ Nội vụ rất ấn tượng với công việc của Britton và muốn anh đứng đầu việc lập hồ sơ tội phạm cho cả nước. Tuy nhiên, ngay sau đó, những lo ngại về việc lạm dụng phương pháp xây dựng hồ sơ tội phạm này bắt đầu tăng lên.
Britton nghi ngờ một thanh niên tên là Colin Stagg có thể là kẻ giết người trong một vụ án nhất định vì một số mối liên hệ nhỏ không cụ thể. Vì vậy, anh ta nảy ra ý định dụ nghi phạm tiến tới hành động với một nữ sĩ quan giả, để ép anh này thừa nhận là kẻ giết người, trong khi điều này hoàn toàn không đúng.
Colin bị bắt nhầm và bị buộc tội giết Rachel Nickell. Anh đã bị giam trong mười bốn tháng tiếp theo, trong thời gian đó, kẻ sát nhân thực sự, Robert Napper, đã giết một người mẹ và đứa con gái bốn tuổi của cô, Samantha và Jazmine Bissett.
Vụ việc của Colin Stagg đến tay một thẩm phán, người đã xử rằng đây là hành vi lừa đảo thô thiển nhất, tuyên bố rằng ý tưởng về một hồ sơ tâm lý có thể được chấp nhận làm bằng chứng nhận dạng trong bất kỳ trường hợp nào là vô lý và nguy hiểm. Cùng với đó, danh tiếng của Britton và danh tiếng nghề nghiệp của anh ta cũng hoàn toàn bị hủy hoại.
Britton dường như không thể nhận ra mình đã sai như thế nào. Anh ta đã tạo ra một phiên bản Colin Stagg điên rồ, biến dạng hoàn toàn bằng cách ghép những khía cạnh điên rồ nhất trong chính tính cách của mình lại. Đây là một ví dụ về tình trạng đói quyền lực có thể dẫn đến việc danh sách trắc nghiệm của Hare bị lạm dụng để hại người vô tội.
Chương 10
CCHR là một nhóm bình phong của Khoa Luận Giáo luôn nói rằng mọi chứng rối loạn tâm thần đều do các bác sĩ tâm thần tạo ra và không có thật. Họ cho rằng các bác sĩ tâm thần đang cố gắng kiếm tiền từ những người bị bệnh.
David Rosenhan là một nhà tâm lý học, người đã quá mệt mỏi với thế giới giả khoa học của các nhà phân tâm học. Anh ấy muốn chứng minh rằng phân tâm học là vô dụng, vì vậy anh ấy đã nghĩ ra một thí nghiệm.
Anh ta đưa bảy người, không ai trong số họ từng có bất kỳ vấn đề tâm thần nào, đi đến các bệnh viện tâm thần khác nhau và nói với các bệnh viện này một điều duy nhất, rằng họ đang nghe thấy những từ “trống rỗng”, “lỗ hổng” và “thịch thịch” trong đầu, trong khi cư xử hoàn toàn bình thường. Tất cả họ đều được nhận vào bệnh viện tâm thần.
Thí nghiệm là một thảm họa đối với ngành tâm lý học ở Mỹ, và cho thấy các tổ chức điều trị tâm thần không thể phân biệt được đâu là người lành mạnh và đâu là người tâm thần.
Vào những năm 1970, các bác sĩ tâm thần đang cố gắng tạo ra một hệ thống chẩn đoán mới được gọi là DSM-III. Họ muốn tạo danh sách kiểm tra các triệu chứng để có thể chẩn đoán những người bị rối loạn tâm thần dễ dàng hơn.
DSM-III là một chấn động lớn, bán được hơn một triệu bản. Nhiều bản sao đã được bán hơn so với tổng số các bác sĩ tâm thần đã từng tồn tại. Trên khắp thế giới phương Tây, mọi người bắt đầu sử dụng danh sách trắc nghiệm để tự chẩn đoán. Nếu có điều gì đó không bình thường với họ thì cuối cùng điều đó cũng có thể được đặt tên.
Lĩnh vực tâm thần học một lần nữa lại trở nên hỗn loạn. Cách thức chẩn đoán được thực hiện ở Mỹ trở nên không thể dự đoán được. Những đứa trẻ hay cáu kỉnh, ủ rũ và nóng nảy thường được gọi là bị chứng lưỡng cực. Các công ty dược phẩm đã có một ảnh hưởng to lớn trong việc tuyên truyền tâm thần như một đại dịch.
Đối với một số người, bị mang tiếng tâm thần cũng có khía cạnh tốt hơn. Họ có cảm giác có hy vọng, tìm được lối đi. Trước đây họ bị kỳ thị, nhưng bây giờ họ có thể nói chuyện với những người mắc chứng lưỡng cực khác trên Internet và không còn cảm thấy cô đơn nữa.
Khi Jon hỏi Robert Spitzer về khả năng ông đã vô tình tạo ra một thế giới mà trong đó một số hành vi bình thường bị gán cho là rối loạn tâm thần thì Robert im lặng. Ông đã thừa nhận rằng điều đó có thể đúng, nhưng không muốn nghĩ về điều đó.
Chương 11
Đã có những nơi chữa trị biến thái nhân cách, dạy bệnh nhân cách tự quản lý sự biến thái với mục đích một ngày nào đó về mặt lý thuyết họ có thể trở lại thế giới bên ngoài như những người an toàn và có ích. Nhưng cũng có thuyết cho rằng đây chỉ là một kế hoạch để nhốt những kẻ biến thái nhân cách suốt đời.
Tony đã có một phiên tòa mà Jon tham dự. Chỉ sau năm phút, Tony đã tự do. Anh không thể tin nổi.
Thị trường kinh doanh tâm thần đầy những người như Tony, bị nhốt trong các nhà thương điên hay trại tâm thần vì đạt điểm quá cao trong danh sách kiểm tra của Bob. Một số khác thì lên TV, với tất cả những gì “không điên” thì được chỉnh sửa và bỏ, chỉ nhằm để hút khán giả xem nhờ những yếu tố điên. Đây chính là cách khuyến khích khán giả ngày một cư xử như những kẻ tâm thần.
Rõ ràng là có rất nhiều người tâm thần ngoài kia. Nhưng cũng có những người ở giữa, bị gán quá mức, không hơn gì một cơn điên loạn lớn trong tâm trí của những người hưởng lợi từ việc này.
Tóm tắt tác phẩm Trắc Nghiệm Biến Thái của tác giả Jon Ronson tới đây là hết. Dự án thực hiện bởi Tugiac.vn với phương châm: Sống Đời Tỉnh Thức - Tự Lực Giác Ngộ.
Để tiếp tục đọc