Hơi Thở - Khám phá mới về một nghệ thuật bị quên lãng

Hơi Thở - Khám phá mới về một nghệ thuật bị quên lãng- James Nestor

Mặc dù thở có thể giúp giải quyết một số vấn đề sức khỏe, nhưng thở không thể chữa khỏi mọi thứ bệnh. Đồng thời, y học hiện đại vẫn còn những hạn chế nhất định. Kỹ thuật thở phù hợp nhất nên được dùng như một biện pháp duy trì phòng ngừa, một cách để giữ thăng bằng trong cơ thể, để các vấn đề nhẹ hơn không phát triển thành các vấn đề nghiêm trọng, bệnh nặng hay nan y.

@davidnguyenqv

Hơi thở - nghệ thuật bị đánh mất ##tugiac ##meditation ##chanhniem

♬ nhạc nền - David Nguyen

Tóm tắt Tác phẩm:  Hơi Thở - Khám phá mới về một nghệ thuật bị quên lãng của tác giả James Nestor

Các ý chính từ chương 1

Trong thế kỷ vừa qua, y học phương Tây thường cho rằng mũi ít nhiều chỉ là một cơ quan phụ. Chúng ta có thể thở bằng mũi nếu muốn nhưng nếu không thở được bằng mũi thì cũng chẳng có vấn đề gì bởi vì chúng ta có thể thở bằng miệng.

Mũi là một bộ phận rất quan trọng trên cơ thể chúng ta. Mũi là bộ lọc ngăn nhiều thứ có hại xâm nhập vào cơ thể.

Một thí nghiệm được thiết lập theo hai giai đoạn. Giai đoạn I bao gồm việc bịt mũi và cố gắng sống cuộc sống hàng ngày mà chỉ thở bằng miệng. Trong Giai đoạn II, chuyển đổi đường thở sang mũi và thực hành một số kỹ thuật thở trong ngày.

Khả năng thở rất hiệu quả qua mũi của chúng ta dù là thở một cách có ý thức hay vô thức; nhanh hay chậm hay có lúc phải nhịn thở — cho phép tổ tiên chúng ta tồn tại, phát triển và thích nghi với các môi trường khác nhau

Hộp sọ của loài người cổ đại rất khác so với hộp sọ của người hiện đại. Hộp sọ cổ đại có hàm lớn hướng về phía trước, xoang lớn và đường mũi lớn, trong khi hộp sọ hiện đại có hàm nhỏ, xoang nhỏ và lỗ mũi nhỏ.

Tiến hóa sinh học không phải lúc nào cũng có nghĩa là tiến bộ. Tiến hóa sinh học chỉ có nghĩa là thay đổi. Và cuộc sống có thể thay đổi theo hướng tốt hơn hoặc xấu hơn. Ngày nay, cơ thể con người đang tự thay đổi theo những hướng có hại cho sức khỏe của chúng ta.

So với người cổ đại thì mũi người hiện đại nhỏ hơn, có vị trí thẳng đứng nên kém hiệu quả hơn trong việc lọc không khí và khiến chúng ta tiếp xúc với nhiều mầm bệnh và vi khuẩn trong không khí hơn.

Viêm họng và polyp đều góp phần gây ra chứng ngủ ngáy và nghẹt thở khi ngủ. Tắc nghẽn mũi cũng gây ra chứng nghẹt thở vào ban đêm, cho tới nay không ai biết rõ mức độ nghiêm trọng hay tốc độ gây tổn thương của vấn đề này.

 

Ý chính từ chương 2

Tiến sĩ Nayak thực hiện một thí nghiệm khoa học để xem liệu thở bằng mũi có lành mạnh hơn thở bằng miệng hay không. Các đối tượng của ông, Olsson và James, được yêu cầu thở bằng miệng trong mười ngày, để đo số liệu thống kê cơ thể của họ. Cả hai đều cảm thấy kinh khủng.

Sau khi thực hiện một thử nghiệm với những người đi xe đạp, khoa học gia Douillard đã báo cáo rằng chỉ cần tập thở bằng mũi có thể giảm đi một nửa sức gắng và tăng mạnh sức bền. Các vận động viên cảm thấy được tiếp thêm sinh lực khi thở bằng mũi thay vì cảm thấy kiệt sức.

Nếu bạn thở bằng mũi, cơ cổ họng của bạn sẽ khỏe hơn và có thể giữ cho khí quản mở rộng, không giống như khi bạn thở bằng miệng.

Trong khi cố gắng ngủ, do bị nghẽn mũi, James thở bằng miệng khiến anh mất nhiều nước và oxy. Cơ thể của anh ấy càng cố gắng lấy oxy lại càng khiến anh thở mạnh hơn, điều này làm cho cơ cổ họng của thắt lại và khiến anh ấy ngáy rất to.

Ngáy và nghẹt thở khi ngủ có hại cho sức khỏe của bạn. Nếu bạn bị ngưng thở khi ngủ, bạn có thể dẫn tới bị tiểu đường, huyết áp cao và ung thư.

Khi còn săn bắn hái lượm, con người chúng ta có hàm răng và đường hô hấp hoàn hảo. Khi chúng ta bắt đầu đô thị hóa, các vấn đề sức khỏe hô hấp bắt đầu phát triển.

Trong một thí nghiệm, một số con khỉ bị buộc phải thở bằng miệng trong hai năm, và sau hai năm khuôn mặt của chúng tự nhiên bị thay đổi và trở nên giống với mặt người hơn. Sau khi mở khóa mũi, khuôn mặt và đường hô hấp của chúng dần dần lấy lại trạng thái tự nhiên. Cũng như thế, chúng ta cần phải học lại cách thở bình thường tự nhiên nhất.

 

Ý chính từ chương 3

Sau 10 ngày, thí nghiệm bịt mũi thở miệng của James kết thúc, và khi anh ta rút các nút bịt ra khỏi mũi, mũi anh giờ chứa đầy chất nhầy và những cục thịt lồi lên rất đau - nói ngắn gọn là một mớ hỗn tạp.

Mùi là một giác quan quan trọng của cuộc sống. Hít thở không chỉ đơn thuần là đưa không khí vào cơ thể mà còn là một mối liên hệ mật thiết nhất với môi trường xung quanh chúng ta thông qua mùi.

Niêm mạc mũi được bao phủ bởi các mô cương cứng, loại mô giống với mô bao phủ dương vật, âm vật và núm vú.

Hít vào bằng lỗ mũi bên phải đưa bạn vào trạng thái tỉnh táo và năng động hơn, trong khi hít vào bên trái có tác dụng ngược lại, giống như một cái phanh.

Sau một thời gian thở lại bằng mũi, James dần lấy lại được huyết áp khỏe mạnh và nhịp tim bình thường. Điều này cho thấy thở bằng miệng thực sự nguy hiểm.

Có ba mẩu xương Tuabin trong mũi của bạn được bao phủ bởi các mô cương cứng tạo ra chất nhờn. Hoạt động cùng nhau, các khu vực khác nhau của ba xương này sẽ làm nóng, làm sạch, làm chậm và điều áp không khí để phổi có thể hút nhiều oxy hơn qua mỗi nhịp thở.

Người thổ dân da đỏ Châu Mỹ tin rằng không khí trong mũi của họ là tinh khiết, và không khí trong miệng của họ là chất độc.

Vào giữa những năm 1800, một người đàn ông tên là Catlin đến sống với người thổ dân da đỏ Châu Mỹ bản địa. Ông đã học được bí quyết xông mũi từ họ và sống tới 76 tuổi - gấp đôi tuổi thọ trung bình của con người vào thời điểm đó.

Nếu bạn thở bằng mũi, các xoang sẽ tiết ra một lượng lớn oxit nitric giúp tăng lưu thông và cung cấp oxy vào các tế bào, đồng thời tăng cường chức năng miễn dịch, điều hòa cân nặng, tâm trạng và sức khỏe tình dục.

 

Ý chính từ chương 4

Vận động kéo giãn cơ thể cũng giúp phổi của bạn mở rộng hơn. Thở bằng mũi mọi lúc sẽ giúp bạn có thể nín thở lâu hơn.

Người Tây Tạng từ lâu đã biết những gì khoa học phương Tây bây giờ mới khám phá ra: đó là lão hóa không phải là con đường một chiều, không phải chỉ có suy giảm đi. Các cơ quan nội tạng hoàn toàn có thể được rèn luyện và chúng ta có thể thay đổi chúng bất cứ lúc nào, trong đó bao gồm cả phổi.

Nở phổi của bạn thông qua cách xông hơi mũi đúng cách có thể giúp làm thẳng cột sống và cải thiện chứng vẹo cột sống, như Katharina Schroth đã phát hiện ra vào những năm 1940.

Nhạc trưởng Carl Stough đã phát hiện ra rằng khía cạnh quan trọng nhất của việc thở không chỉ là lấy không khí vào qua mũi - hít vào chỉ là một phần - thở ra hoàn toàn cũng có khả năng chuyển hóa.

Phế thũng là tình trạng mô phổi bị thoái hóa dần tới mức không thể chữa khỏi, khiến bệnh nhân không hấp thụ được oxy một cách hiệu quả. Đó là một căn bệnh liên quan tới hơi thở ra, bởi vì phần khó của căn bệnh này không phải là tiếp nhận dưỡng khí mới mà là trao đổi lượng khí cũ.

Stough đã tìm ra rằng nếu bạn thở ra thực sự mạnh, phổi của bạn sẽ nở ra, và nếu bạn hít vào thực sự mạnh, phổi của bạn sẽ co lại. Ông đã dạy các bệnh nhân phế thũng cách thở và nhiều bệnh nhân đã đạt được những tiến bộ đáng kể.

Stough gọi phương pháp “Phối hợp thở” là hiện tượng khi hệ thống tuần hoàn và hô hấp đi vào trạng thái cân bằng, khi lượng không khí đi vào cơ thể chúng ta tương đương với lượng khí thải ra, và cơ thể chúng ta có thể thực hiện tất cả các chức năng thiết yếu mà ít phải gắng sức nhất.

 

Stough là người đi tiên phong trong lĩnh vực này. Ông là người đầu tiên phát hiện ra rằng thở là một kỹ năng thể chất và có thể được cải thiện bằng cách luyện tập. Thật không may, ông không phải là một bác sĩ, đó là lý do tại sao công trình của ông không bao giờ được ghi nhận, và bệnh phế thũng vẫn được coi là không thể chữa khỏi.

 

Ý chính từ chương 5

Nếu bạn thở gấp, cơ thể bạn không nhận được đầy đủ dưỡng khí.

Nhiều bác sĩ đã phát hiện ra rằng cách tốt nhất để ngăn ngừa các căn bệnh mãn tính và kéo dài tuổi thọ là tập trung vào cách chúng ta thở, đặc biệt là để cân bằng lượng oxy và carbon dioxide trong cơ thể. Để làm được điều này, chúng ta cần học cách hít vào và thở ra chậm rãi.

Những gì cơ thể chúng ta thực sự muốn, những gì chúng cần để hoạt động bình thường, không phải là hơi thở nhanh hơn hoặc sâu hơn, không phải là nhiều khí hơn. Chúng ta cần là nhiều carbon dioxide hơn - điều này nghe có vẻ bất thường.

Khi bạn tập thể dục, cơ bắp của bạn tạo ra carbon dioxide. Carbon dioxide được sử dụng để tách oxy khỏi hemoglobin. Càng nhiều carbon dioxide trong máu thì cơ bắp của bạn càng nhận được nhiều oxy.

Hít thở nhiều oxy hơn mức cần thiết không giúp bạn khỏe mạnh hơn mà thậm chí có thể khiến bạn bị ốm - đó là bởi vì không có carbon dioxide, bạn sẽ không sử dụng lượng oxy này được mà lại phải bơm thải ngược ra.

Theo Yandell Henderson, Carbon dioxide là hormone chính của toàn bộ cơ thể; nó là chất duy nhất được tạo ra bởi mọi mô và có thể hoạt động trên mọi cơ quan, khiến nó trở thành thành phần cơ bản của sự sống.

Trong khi thiền, bạn hít vào và thở ra với một tốc độ cụ thể, và nhịp điệu ổn định làm tăng sự thư giãn. Các nhà nghiên cứu phát hiện ra rằng lần tràng hạt là một cách tốt để thở chậm vì tạo ra nhịp thở khoảng 5 hơi rưỡi mỗi phút. Bằng cách này, cầu nguyện khi lần tràng hạt tự nhiên có thể chữa lành bệnh một cách hiệu quả là nhờ một phần ở việc giúp điều hòa hơi thở.

 

Ý chính từ chương 6

Nói kĩ hơn thì thở ít không giống như thở chậm. Chìa khóa để có được hơi thở tối ưu và có được lợi ích là tập thở với lượng nhỏ hơn.

Thở ít hơn so với người bình thường tương đương với việc nhịn ăn. Tuy là chúng ta không nên để cho bản thân bị đói khí, nhưng thỉnh thoảng cơ thể ta sẵn sàng chịu đói để có được một số lợi ích cũng giống như đôi khi chúng ta nhịn ăn để làm sạch cơ thể. Đôi khi thở ít còn có thể dẫn đến hưng phấn.

Nếu bạn muốn chạy xa hơn và nhanh hơn, bạn nên thở chậm hơn. Bạn nên thử thách bản thân, nhưng đồng thời đừng lạm dụng, tránh gây hại cho bản thân.

Hít thở nhiều hơn với nhu cầu của cơ thể chỉ cần 20% hoặc thậm chí chỉ 10% có thể khiến hệ thống cơ thể hoạt động quá sức. Cuối cùng, toàn thân sẽ suy yếu. Câu hỏi là, liệu hít thở quá nhiều có khiến ta bị bệnh không?

Phương pháp Hít thở Buteyko là một bài tập khiến bạn thở ra nhiều hơn hít vào. Bài tập này làm cho cơ thể bạn quen với việc có nhiều carbon dioxide trong máu, do đó bạn sẽ vô thức thở ít hơn trong những giờ nghỉ ngơi và khi tập luyện, do đó tăng sức bền. .

Vận động viên việt dã Emil Zatopek thường chạy nhanh hết mức có thể rồi nín thở, sau đó hít thở một vài hơi và chạy tiếp - đây gọi là phương pháp giảm thông khí. Bất chấp những lời chỉ trích, kỹ thuật này đã giúp anh ấy đoạt huy chương Olympic và mang về danh hiệu “Vận động viên vĩ đại nhất mọi thời đại” do tạp chí Thế Giới Việt Dã bình chọn.

Phương pháp giảm thông khí hoạt động như thế nào? Phương pháp này không để cho phổi đầy mà chỉ hít vào với những hơi thở rất ngắn, giúp tập cho cơ thể quen với việc hoạt động nhiều hơn với lượng dưỡng khí ít hơn. Phương pháp này không hề dễ dàng và cũng không hề đem lại cảm giác dễ chịu.

Phương pháp loại bỏ hơi thở sâu cũng có hiệu quả đặc biệt trong việc điều trị các bệnh về đường hô hấp, đôi khi hiệu quả như phép màu đối với bệnh hen suyễn.

Khi ta tăng thông khí, có một điều rất lạ xảy ra. Ta hít nhiều khí nhưng vẫn cảm giác ngạt như là không có đủ khí vậy. Đây gần như lỗi của hệ thống sinh học. Sử dụng ý chí để thở ít khí hơn dường như có thể sửa lỗi hệ thống đó.

Thở nhiều quá có thể có những tác hại khác đối với cơ thể ngoài việc hạn chế chức năng của phổi. Vì lượng carbon monoxide trong máu giảm đi, máu có tính kiềm hơn, khiến thận phải làm việc nhiều hơn, làm cạn kiệt các khoáng chất cần thiết, do đó làm yếu xương đi.

 

Ý chính từ chương 7

Ngày xưa, con người chủ yếu ăn thực phẩm được nuôi trồng trong các trang trại, và không qua chế biến công nghiệp. Thực phẩm như thế chứa nhiều vitamin và khoáng chất hơn cũng như tươi hơn.

Khi công nghiệp hóa xuất hiện và thực phẩm bắt đầu được chế biến, chế độ ăn uống mới thiếu chất xơ và thiếu cả một khung cần thiết của nhiều loại khoáng chất, vitamin, axit amin và các chất dinh dưỡng khác. Kết quả là, dân số thành thị ngày càng ốm yếu, và con người bắt đầu thoái hóa.

Các nhà nghiên cứu hiện đang nghi ngờ rằng thực phẩm công nghiệp hóa đã làm miệng của chúng ta bị nhỏ đi và phá hủy cả nhịp thở của chúng ta. Một số nền văn hóa nơi mà vẫn chưa chấp nhận thực phẩm chế biến công nghiệp cho thấy con người ở đó có rất ít bệnh răng miệng và hầu như không bị bệnh về đường hô hấp.

Thực phẩm trong chế độ ăn thời xưa chứa lượng vitamin và khoáng chất cao hơn nhiều so với chế độ ăn hiện đại. Tuy nhiên, điều đó không giải thích được sự biến dạng của miệng và khí quản. Trên thực tế, có lẽ vấn đề này ít liên quan đến những gì chúng ta ăn vào mà liên quan nhiều hơn tới cách chúng ta nhai.

Tổ tiên xa xưa của chúng ta nhai nhiều giờ một ngày và nhai như thế mỗi ngày. Và bởi vì họ nhai quá nhiều, miệng, răng, cổ họng và khuôn mặt của họ trở nên rộng và mạnh mẽ và rõ ràng. Thực phẩm trong các xã hội công nghiệp hóa đã được chế biến đến mức hầu như không cần phải nhai.

Thở chậm, thở ít, và thở ra sâu sẽ không thực sự quan trọng trừ khi chúng ta có thể thở qua mũi, xuống cổ họng và đi vào phổi. Nhưng vì khuôn mặt bị biến dạng nên khí quản cũng trở nên không thông suốt.

Theo các nhà khoa học, thuốc tốt nhất để xử lý vấn đề này là phòng ngừa, tức là tập trung vào việc mở rộng miệng.

Vào những năm 1800, nhiều người sinh ra đã bị hở hàm ếch. Họ gặp khó khăn khi ăn, nói và thở. Một nha sĩ tên là Norman Kingsley đã chế tạo một thiết bị buộc hàm ra để tạo khoảng trống ở phía sau miệng để mở cổ họng - nhưng cũng làm cho miệng nhỏ lại.

Cách nha sĩ khắc phục răng khấp khểnh là nhổ bỏ răng sau đó kéo căng miệng bằng khí cụ kim loại. Nhưng điều đó cũng làm cho miệng nhỏ lại, và làm cho việc thở kém hơn.

Theo Mike Mew, nếu bạn muốn cải thiện tình trạng tắc nghẽn đường thở, hãy mím môi lại, răng chạm nhẹ, lưỡi trên vòm miệng. Ngẩng đầu lên vuông góc với cơ thể. Trong khi giữ tư thế này, hít thở chậm bằng mũi vào bụng.

Nếu bạn ăn thức ăn mềm, lưỡi của bạn sẽ yếu hơn và không thể đẩy răng ra đúng vị trí cần thiết. Răng của bạn chen chúc nhau. Đường thở của bạn nhỏ lại. Các vấn đề hô hấp khác sẽ nảy sinh tiếp theo sau.

Khi bạn cắn một thứ gì đó cứng, cơ thể sẽ sản sinh ra các tế bào gốc, để tạo ra nhiều xương hơn ở khu vực hàm, mặt của bạn. Chúng ta nhai càng nhiều, tế bào gốc càng tiết ra nhiều hơn, chúng ta sẽ kích hoạt mật độ xương và tăng trưởng xương nhiều hơn, vì thế chúng ta trông sẽ trẻ hơn và thở cũng tốt hơn.

Chúng ta không được quyền lựa chọn, không thể đảo ngược thời gian, đảo ngược quá trình tiến hóa hay công nghiệp hóa. Vì thế chúng ta chỉ có một cách duy nhất là tập luyện thở và chăm chỉ nhai.

 

Ý chính từ chương 8

Các kỹ thuật thở trình bày sau đây còn cực đoan hơn, và một số loại thuốc bổ phổi có nhiều cái tên đáng sợ vì những tác dụng có thể gây ra cho cơ thể và tâm trí. Tuy nhiên, nếu được luyện tập, những kỹ thuật này có thể khai mở ra một số chức năng sinh học bí ẩn của chúng ta.

Thở là một dạng công tắc, bật tắt kết nối tới một mạng lưới rộng lớn được gọi là hệ thống thần kinh tự động. Cơ thể chúng ta được xây dựng để duy trì trạng thái cảnh giác giao cảm cao độ trong những khoảng thời gian ngắn và chỉ kích hoạt trong một số trường hợp. Tuy nhiên, nếu luyện tập để khai thác trạng thái căng thẳng này thì có thể khai mở ra một số tiềm năng thở tuyệt vời.

Thiền Nội Hỏa là một kỹ thuật thở được phát minh bởi một nhà sư Phật giáo Tây Tạng, ông sử dụng nó để giữ ấm cho mình trong hang động lạnh giá. Pháp môn này có cách luyện tập nguy hiểm, đó là lý do tại sao chỉ những cao tăng Tây Tạng mới dám luyện và dùng.

Tummo là một phương pháp được thực hành bằng cách hít một hơi lớn vào bụng, cuộn không khí lên đến ngực, sau đó thở ra - giống như chuyển động của một làn sóng. Khi được thực hiện đúng, cảm giác rất mãnh liệt.

Dây thần kinh phế vị là một dây thần kinh dài kết nối với tất cả các cơ quan nội tạng của bạn. Khi bạn thở chậm và sâu có chủ đích, bạn đang truyền tín hiệu cho dây thần kinh phế vị để thư giãn và để bản thân tiếp cận trạng thái phó giao cảm.

Tương tự như vậy, nếu bạn thở nhanh và nặng nhọc có chủ đích, bạn có thể lật ngược phản ứng của cơ thể và đưa mình vào trạng thái căng thẳng. Quá trình này dạy bạn cách tiếp cận một cách có ý thức hệ thống thần kinh tự động và chuyển hệ thống của bạn từ căng thẳng sang thư giãn hoặc từ thoải mái sang căng thẳng tùy theo ý muốn của bạn.

Đối với những người đã thuần thục phương pháp này, như Wim Hof, phương pháp Tummo có thể làm nóng cơ thể và biến não trở thành trung tâm sản xuất, tự tiết ra opioid, dopamine và serotonin đưa vào máu. Tất cả những hóc môn đó được tạo ra từ não, chỉ bằng vài trăm nhịp thở nhanh và nặng.

Hàng chục người, là nam giới, chủ yếu ở độ tuổi 20, được chẩn đoán mắc bệnh viêm khớp và bệnh vẩy nến hoặc trầm cảm, đã không còn bất kỳ triệu chứng nào chỉ sau vài tuần tập luyện Tummo.

Để thực hành phương pháp thở của Wim Hof, hãy bắt đầu bằng cách tìm một nơi yên tĩnh và nằm ngửa, kê một chiếc gối dưới đầu. Thư giãn vai, ngực và chân. Hít thật sâu vào đáy dạ dày của bạn và xả hơi ra ngoài nhanh chóng.

Tiếp tục thở theo cách này trong 30 chu kỳ. Nếu có thể, hãy thở bằng mũi; nếu cảm thấy mũi bị tắc, hãy thử mím môi. Mỗi hơi thở phải giống như một làn sóng, với việc hít vào làm căng bụng, sau đó là lồng ngực. Bạn cũng nên thở ra hết theo đúng thứ tự trên.

Kỹ thuật “Holotropic Breathwork” của Grofs về cơ bản là một dạng Tummo cực đoan. Bạn nằm trên sàn nhà trong bóng tối, mở nhạc lớn, thở nhanh nhất có thể trong ba giờ. Sẵn sàng thở đến mức kiệt sức có thể khiến bệnh nhân rơi vào trạng thái căng thẳng, nơi họ có thể tiếp cận những suy nghĩ trong tiềm thức và vô thức.

 

Ý chính từ chương 9

Hạch hạnh nhân giúp con người và các động vật có xương sống có thể ghi nhớ, đưa ra quyết định và xử lý cảm xúc. Hạch này cũng được cho là mạch báo động khi sợ hãi.

Một cô gái sinh ra đã mắc một căn bệnh rất hiếm gặp, căn bệnh này đã phá hủy hạch hạnh nhân của cô ấy. Cô lớn lên như một người bình thường, nhưng bị mất khả năng sợ hãi.

Các nhà nghiên cứu đã tiến hành một thí nghiệm trong đó họ cho cô gái hít thở khí cacbonic. Đó là lần đầu tiên khiến cô ấy cảm thấy sợ, thậm chí cô ấy đã lên cơn hoảng loạn, mặc dù không có hạch hạnh nhân.

Vì vậy, hạch hạnh nhân không phải là "mạch báo động sợ hãi" duy nhất. Có một mạch khác, sâu hơn trong cơ thể chúng ta có lẽ đang tạo ra một cảm giác nguy hiểm mạnh hơn bất cứ thứ gì mà hạch hạnh nhân có thể sinh ra.

Nhu cầu thôi thúc việc thở được kích hoạt từ một nhóm tế bào thần kinh gọi là cơ quan thụ cảm hóa học trung tâm, cơ quan này gửi tín hiệu cảnh báo đến não, báo động rằng phổi của chúng ta cần phải thở nhanh hơn hoặc chậm hơn, tùy thuộc vào nồng độ của carbon dioxide trong máu chứ không phải là nồng độ ô xy.

Người Hindu cổ đại tin vào việc ngưng thở một cách tỉnh thức, họ cho rằng bằng cách đó, sức khỏe có thể được phục hồi và tuổi thọ được nâng cao. Đó là kỹ thuật nín thở chủ động, không giống như ngưng thở khi ngủ là vô thức và bị động.

Justin Feinstein tin rằng carbon dioxide không chỉ có thể gây hoảng sợ và lo lắng mà còn có thể giúp chữa bệnh. Nhà tâm lý học Alicia Meuret đã áp dụng phương pháp này trên bệnh nhân của mình và thu được nhiều kết quả khả quan.

 

Ý chính từ chương 10

Hít thở không chỉ đơn thuần là hấp thụ ôxy, thải khí cacbonic và làm dịu hệ thần kinh. Hơi thở của chúng ta cũng chứa một năng lượng vô hình khác, mạnh mẽ và ảnh hưởng hơn bất kỳ phân tử nào được khoa học phương Tây biết đến.

Prana là một lý thuyết cổ xưa về nguyên tử. Còn gọi là “sinh lực” hay “năng lượng sống”. Thứ gì đó càng có nhiều prana thì càng sống động. Một kỹ thuật có quyền năng nhất để luyện prana: đó chính là thở. Người Trung Quốc gọi là hệ thống khí công, tức là thở có ý thức. Từ “Khí’ có nghĩa là “hơi thở” và Công có nghĩa là “làm việc”, gộp lại là bắt hơi thở làm việc, mang lại sự sống.

Có một người Hindu tên là Rama đã tuyên bố rằng anh đã học các kỹ thuật thiền định tiên tiến từ các đạo sư Ấn Độ. Anh đã được mời đến một phòng khám ở Mỹ và đã chứng minh việc làm chậm và tăng tốc độ nhịp tim của mình theo ý muốn, đồng thời di chuyển máu từ bộ phận này sang bộ phận khác bằng cách sử dụng prana.

Truyền prana vào cơ thể rất đơn giản: bạn chỉ cần thở. Tuy nhiên, việc kiểm soát và dẫn truyền năng lượng này mất một khoảng thời gian, và Rama không nói rõ về các phương pháp mà anh ấy đã học được như thế nào.

Khi bạn thở, bạn đang hấp thụ oxy, một chất nhận electron mạnh. Khi oxy kết hợp với các phân tử của cơ thể bạn, các electron trong chúng được giải phóng và có thể di chuyển xung quanh bên trong bạn, mang lại cho bạn nhiều năng lượng hơn.

Yoga chưa bao giờ được tạo ra để chữa bệnh. Yoga vốn được tạo ra để con người phát huy tối đa tiềm năng của họ.

Các kỹ thuật thở có thể xuất phát từ các nền văn hóa khác nhau vào những thời điểm khác nhau vì những lý do khác nhau, nhưng tất cả đều có mục đích chung: chúng dạy chúng ta giãn phổi, chữa lành cơ thể, cân bằng tâm trí, sống lâu hơn và tiến hóa tỉnh thức cao hơn nữa.

 

Ý chính từ Phần Kết 

Mặc dù thở có thể giúp giải quyết một số vấn đề sức khỏe, nhưng thở không thể chữa khỏi mọi thứ bệnh. Đồng thời, y học hiện đại vẫn còn những hạn chế nhất định.

Kỹ thuật thở phù hợp nhất nên được dùng như một biện pháp duy trì phòng ngừa, một cách để giữ thăng bằng trong cơ thể, để các vấn đề nhẹ hơn không phát triển thành các vấn đề nghiêm trọng, bệnh nặng hay nan y.

Thở bằng miệng có tác hại khủng khiếp. Cơ thể không được thiết kế để xử lý không khí thô qua miệng trong nhiều giờ, dù là ngày hay đêm. Thở bằng miệng là bất thường. Thở bằng mũi thì lợi ích là vô kể.

Một trong những bước đầu tiên để khỏe mạnh là kéo dài hơi thở, thải không khí ra khỏi cơ thể trước khi hít vào.

Chế độ ăn uống của bạn nên bao gồm các loại thực phẩm mà tổ tiên của chúng ta đã ăn, các loại thực phẩm cần một hoặc hai giờ nhai kỹ mỗi ngày, để tạo khuôn chính xác cho mặt và đường khí quản. Điều chỉnh tư thế cho miệng, hàm khỏe mạnh, môi kề nhau, răng chạm nhẹ và lưỡi đặt trên vòm miệng.

Cung cấp cho cơ thể nhiều không khí hơn mức cần thiết sẽ gây hại cho phổi ngay từ cấp độ tế bào. Tuy nhiên, sẵn sàng thở mạnh trong một thời gian ngắn, cường độ cao có thể có tác dụng trị liệu sâu sắc.

Hơi thở hoàn hảo là như sau: Hít vào trong khoảng 5,5 giây, sau đó thở ra trong 5,5 giây. Đó là 5,5 lần hít thở một phút cho tổng số khoảng 5,5 lít không khí. Thực hành thường xuyên nếu bạn có thể, và quan sát cuộc sống của bạn dần thay đổi.

 

Tóm tắt tác phẩm Hơi Thở - Khám phá mới về một nghệ thuật bị quên lãng của tác giả James Nestor tới đây là hết. Dự án được thực hiện bởi Tự Giác Chấm VN với phương châm: Sống Đời Tỉnh Thức - Tự Lực Giác Ngộ.

Đăng nhập

Để tiếp tục đọc