12 Ảo tưởng 

Thiền Tự Giác

12 loại ảo tưởng lừa gạt chủ đạo bao vây loài người sẽ được chỉ ra ở dưới đây. Vượt qua chúng, bạn có thể lấy lại được nhận thức, ý thức về bản chất thực sự của Linh Hồn và nhận thức về sự hòa hợp bất tử với Tạo Hóa, tinh tấn đi lên trên con đường Kiến Tánh.

11:35:05 07/06/2021

12 loại ảo tưởng lừa gạt chủ đạo bao vây loài người sẽ được chỉ ra ở dưới đây. Vượt qua chúng, bạn có thể lấy lại được nhận thức, ý thức về bản chất thực sự của Linh Hồn và nhận thức về sự hòa hợp bất tử với Tạo Hóa.

1. Ảo Tưởng về sự quan trọng của Thân. 

Sự thực thì Thân này rất nhỏ bé và không quan trọng, vậy mà con người bị huyễn tưởng, nên suốt ngày chăm chút cho Thân, rồi lại vỗ ngực tự hào.

Thân người chỉ là một cái chấm vô nghĩa trên Trái Đất. Trái Đất cũng chỉ như cái đầu đũa so với mặt trời. Mặt trời chỉ như hòn bi so với khoảng không có thể quan sát được. Thậm chí cả vũ trụ này khác gì cái bóng đèn trang trí treo trên trần nhà của Vô Cực đâu. Con kiến có thể tự hào vì to hơn con vi khuẩn. Chúng ta thì tự hào vì to hơn con kiến. Tạo Hóa cầm vũ trụ trong lòng bàn tay thì quan sát chúng ta như một mớ vi khuẩn bò lòng vòng quanh cục bùn có tên là Trái Đất. Chẳng có gì đáng để vỗ ngực cả.

2. Ảo tưởng về nỗi đau của Thân. 

Nỗi đau của Thân thực ra chỉ là một cảm nhận, một tín hiệu thần kinh. 

Ý thức về nỗi đau của Thân chỉ là một ảo tưởng. Xét về nguồn gốc, đau là cảm nhận cao hơn của cảm quan. Bằng cách chăm bẵm cho ý thức tự ngã, tự thấy mình chia rẽ và tách biệt ra khỏi Tạo Hóa, mất đi mối quan hệ cân bằng với Thiên Nhiên, bị dẫn sai đường, lạc lối, sử dụng sai trái ý chí. Vì thế mà bao nhiêu thứ sẽ làm cho Thân này phải đau đớn.

Ở điểm đầu tiên, Lưỡng Nghi xuất hiện (nóng và lạnh, cứng và mềm v.v..), và tồn tại trong một sự cân bằng và chỉ được hiểu và cảm nhận bởi con người rằng đó là những trạng thái tỉnh thức và nhạy cảm khác nhau. Càng ngày Linh Hồn càng bị dính mắc vào Thân và vào cảm giác, dẫn tới sự nhạy cảm ngày một nâng cao dần tới mức độ đau. Khi ta bị gây mê, Thân không còn cảm giác đau trong một cuộc phẫu thuật, bởi vì Tâm không còn cảm nhận được cảm giác của thân. Loại giải thoát khỏi nỗi đau kiểu này là bị động và vô thức nhưng cũng hoàn toàn có thể đạt một cách tỉnh thức được đối với hành giả có sức mạnh tinh thần mãnh liệt. Một hành giả có sức mạnh ý chí có thể vượt qua cảm giác đau. Hãy học cách làm cho ý chí mạnh lên và vượt qua nỗi đau. Giống như một đứa trẻ ở thôn quê dẫm phải gai thấy đau ít hơn nhiều so với đứa trẻ ở thành phố. Tìm cách đuổi nỗi đau ra khỏi tâm thức hoàn toàn và khi ấy Thân sẽ không bao giờ còn phải đau nữa.

3. Ảo tưởng dính mắc vào gia đình hay tổ quốc.

Một người sẽ là người nước này hay nước kia trong một số năm. Dù có ngần ấy năm cuộc đời cũng chỉ là vài giây ngắn ngủi so với sự vĩnh hằng. Một cách vô định, bạn bị ném vào một đất nước, một gia đình, một Nhục Thân trong một khoảng thời gian ngắn hữu hạn, trong khi sự thực là bạn là một cư dân của Vô Cực và Vĩnh Cửu.

Hãy phá bỏ ảo tưởng về quốc tịch, dòng giống, làng xã, màu da, sắc tộc đi bởi vì bạn là một phần của một gia đình lớn hơn nhiều: gia đình chúng sinh, tạo vật mà Tạo Hóa sinh ra. Hãy nhắm mắt lại và Thiền Định, quan sát cái vòng tròn bé xíu của gia đình, tổ quốc bạn. Phá vỡ mọi biên giới, rào cản. Xây dựng một tình yêu Vô Lượng, một ngôi nhà Vô Cực của lòng từ, một lò sưởi Vô Biên của cảm nhận. Giữ trong đó mọi quốc tịch, mọi tạo vật, tạo ra sự bình an và ấm áp của tình chúng sinh.

4. Ảo tưởng về ý thức của trạng thái tỉnh, mơ, ngủ

Vui sướng khi có thành viên mới trong gia đình. Đau khổ khóc lóc khi có người thân qua đời. Điều này có vẻ là tự nhiên nhưng trên khía cạnh tâm linh đây là sự điên rồ. Khi bạn ngủ mơ, bạn mơ thấy trẻ sinh ra, già chết đi, và nhiều người thì bệnh tật hay già đi. Bạn có thể mơ sinh ra đứa con rồi đứa con lại chết đi trong giấc mơ ấy. Khi bạn tỉnh dậy, bạn có thể cười vào giấc mơ nực cười không có thật ấy. Vậy cuộc đời này thì sao? Cũng chỉ là một giấc mơ của Tạo Hóa. Đừng để bị dính mắc vào những sự kiện trong màn diễn. Hãy chỉ nhận diện và quan sát cuộc đời. Dù điều gì đến cũng chỉ an trụ trong Siêu Thức, trong tự tánh, an vui liên tục, nhận sự đến và đi của mọi chi tiết kịch tính của màn diễn cuộc đời. Không để cho bất cứ sự kiện nào gây loạn động cho Tâm.

Khi ngủ hay khi mơ, bạn vẫn có ý thức, vì sau khi tỉnh dậy, phần nhiều bạn có thể biết là mình ngủ nông hay ngủ sâu. Còn khi tỉnh thì bạn chắc chắn biết là bạn đang tỉnh. Vì thế hãy nhớ rằng, ý thức của bạn thực ra không bao giờ ngủ, ý thức luôn luôn thức nhưng ở trong những trạng thái khác nhau: trạng thái mơ - tỉnh, trạng thái mơ màng và trạng thái ngủ sâu. Trong Siêu Thức của Thiền Định sâu, ba trạng thái này sẽ mất đi quan hệ tương đối và trở thành những pha tạm thời của một loại ý thức luôn luôn tỉnh. Hãy nhận ra điều đó và hãy sống như thế.

5. Ảo tưởng về ý thức sinh tử.

Sự thay đổi về vật chất khi Thân trải nghiệm cái Chết không có nghĩa là hủy diệt. Điều này chỉ có nghĩa là có sự chuyển biến mà con người chúng ta phần đông là sợ và không thích. Bản chất của vật chất thay đổi, bản chất của tâm linh thì không thay đổi.

Bạn là một với Vô Cực. Bạn là dòng điện đi qua bóng đèn xương thịt, bạn không phải là bóng đèn. Khi bóng đèn vỡ, điện năng không mất đi, nguồn vẫn giữ cho dòng điện tồn tại. Hãy nhớ bạn không phải là cái thân này. Bạn là dòng chảy sự sống vĩnh hằng được đảm bảo bằng một động cơ vĩnh cửu của Tạo Hóa

6. Ảo tưởng rằng đuổi theo vật chất quan trọng hơn chứng đạt tâm linh

Ảo tưởng dính mắc vào vật chất và quên đi đời sống tâm linh. Tiền, sức khỏe, thân thể, ăn uống, thở, tuổi thọ, kinh doanh, sáng tạo tư duy … tất cả đều đến từ Tạo Hóa cả. Tiền, đồ ăn thức uống, tài sản sở hữu đều là vô dụng khi tim ngừng đập. Thật là ngu xuẩn khi nhận được món quà sự sống từ Tạo Hóa rồi quên hết đường về, vùi đầu trong mớ vật chất không giá trị, không nhớ ra rằng những món quà cao quý nhất đến từ đâu. Đừng bao giờ để mọi nhục cảm trần thế ngăn cản bước chân tìm về nẻo Giác. Dù trách nhiệm trong thế giới Trần tục này có lớn tới đâu, không bao giờ được để trách nhiệm đời sống ấy ngáng đường trách nhiệm tâm linh của chính mình.

7. Ảo tưởng dính mắc vào cái Ác 

Cái Ác được định nghĩa là bất cứ gì gây mất tập trung, thất Niệm, thất Định khỏi tự tánh. Con người không tự nhiên đi theo cái Ác. Họ bị cám dỗ tới đường tà vì họ không biết rõ phần thưởng của đường chính vì thế họ không biết đường mà so sánh.

Cách tốt nhất để vượt thắng cái Ác, vượt thắng Quỷ Dữ là bằng cách nuôi dưỡng thói quen thăng hoa tâm linh, giao tiếp với Tạo Hóa màu nhiệm, hưởng thụ sự an vui kỳ diệu thông qua Thiền Định.

Cái Ác thì quyến rũ trong giây lát nhưng luôn đem lại đau khổ sau cùng. Vì thế, ăn quá mức, sinh hoạt tình dục quá mức, tham vọng quá mức có thể sẽ đem lại thỏa mãn nhục cảm trong ngắn hạn nhưng đến sau cuối sẽ là đau khổ cùng cực, bệnh đường ruột, lão hóa, tim mạch và bị bóp nghẹt trong trầm cảm, lo lắng.

Hãy nhớ, tội ác rất quyến rũ khi mà bạn không biết rằng Chánh Mạng, Chánh Nghiệp còn quyến rũ gấp vạn lần. Phá bỏ những thói quen ác bằng nuôi dưỡng sự giao tiếp với Tạo Hóa và giữ cho sự phân biệt chánh tà được hoàn toàn tỉnh thức và cảnh giác cao độ. Thói quen giữ gìn sự liên lạc với Tạo Hóa chỉ có thể đạt được bằng Thiền Định đều đặn và sâu.

8. Ảo tưởng chỉ thấy vật chất, không thấy sự tồn tại của Tạo Hóa

Giả sử có một chai nước muối trôi nổi trên biển và bị nút. Nếu tháo nút ra thì nước muối trong chai sẽ hòa với nước biển bên ngoài. Cũng như thế, con người trôi nổi trong biển tâm thức với một mảnh Tạo Hóa chứa bên trong cái chai Nhục Thân mà chẳng biết gì về Tạo Hóa. Bởi vì sao? Bởi vì cái chai bị nút bởi vô minh. Vì thế dù trôi nổi trong lòng Tạo Hóa mà chẳng biết gì về Tạo Hóa.

Cũng như thế, vạn vật đều là những cái chai với các phân mảnh của Tạo Hóa chứa ở bên trong. Người bị ảo tưởng nhìn vạn vật chỉ thấy chai. Với giác quan bận rộn, chúng ta chỉ nhận biết các loại chai mà quên đi mất cái nhìn sâu thẳm bên trong. 

Các nền văn minh, gia đình, quốc gia, cá nhân, bạn hữu, tài sản… tất cả đều có vẻ rất là thật, vì thế mà ta cống hiến bao nhiêu thời gian và tâm sức. Thế nhưng ở thời điểm cái Chết ghé thăm ta thì tất cả đều trở nên chẳng có vẻ gì là thật cả. Đó là thời điểm cái không thấy thì được thấy và khi ấy cái được thấy tan chảy vào sự vô hình, vô thường. 

Cuộc đời của bạn và mọi mối quan hệ hiện tại có vẻ như là quan trọng và rất thật. Nhưng quan hệ với Tạo Hóa còn lâu đời hơn, mối quan hệ ấy có từ khi vũ trụ khởi tạo và sẽ còn đi mãi tới vĩnh hằng. Khi tất cả thế giới quan hệ của bạn tan rã và vô nghĩa thì lúc ấy chỉ còn Tạo Hóa với bạn thôi. Thế thì tại sao không xé bỏ tấm màn vô minh, phá bỏ tà niệm lưỡng nghi đi, bằng quyền năng của Thiền Định và từ đó mà có thể thực chứng được đằng sau tấm màn ấy là Đại Ngã của Tạo Hóa, là vị đạo diễn, nhà sản xuất bộ phim Trần Thế, và cũng nhìn thấy rõ luôn đâu là màn hình, đâu là diễn viên và tất cả các yếu tố của phim trường. Hãy Thiền Định và tư duy về điều đó.

9. Ảo tưởng không nhận ra rằng Cái thấy thì không thật, mà cái Không thấy thì lại là thật

Cảm giác và lý luận chỉ có thể giải thích được một phần các hiện tượng hay sự hiển thị của vật chất nhưng phần lớn thời gian, các giác quan phản ánh sai. Nhận thức cảm thọ rất giới hạn. Ví dụ tai người chỉ nghe được rung động từ 15 tới 20 ngàn nhịp rung/giây. Mắt không thể thấy được những ánh sáng quá tối hay quá sáng, cũng không thể thấy được hình ảnh vô tuyến truyền qua không gian nếu không có sự hỗ trợ của Ti-vi. Xúc giác chẳng thể cảm nhận được những lực rất vi tế. Vị giác, khứu giác chỉ ghi nhận được một số vị và mùi nhất định. Một người đi bên bờ biển chỉ có thể nghe thấy tiếng sóng ở bờ, không thể nghe được cả đại dương. Tai người chẳng thể nghe thấy triệu bài hát cùng đang được phát qua sóng radio. Tiếng rung động của hành tinh, tiếng chảy của dòng máu chảy trong huyết quản đều chẳng thể nghe được bằng tai người.

Tạo Hóa nói chuyện với bạn bằng âm thanh Om (Aum), trong bài hát Trí Huệ rung động trong mọi nguyên tử và bằng tiếng của cõi Thiên Tinh phát ra từ các Luân Xa nhưng bạn không nghe thấy gì. Chỉ khi nào bạn đóng tai lại, bỏ qua tiếng động của Trần thế, tập trung Chánh Niệm trong khi Thiền Định, bạn mới có thể nghe được âm thanh kỳ diệu này.

Khi vào Định sâu, mọi mùi vị của cõi Trần đều mất đi, chỉ còn mùi sen thơm và vị mật ngọt của Tạo Hóa. Tia X, tia cực tím, điện, nguyên tử, điện tử… tất cả đều nhảy nhót bản nhạc và màu sắc riêng biệt nhưng chúng ta thì mù không thể nhìn thấy. Ánh nắng với mắt ta chỉ là một mảng sáng trắng, ta đâu nhìn thấy 7 sắc cầu vồng được chứa trong đó.  Đằng sau tia nắng có ngàn vạn thiên thần bay lượn trong cõi Duyên Khởi và Thiên Tinh nhưng ta cũng không hề thấy. Chỉ có thể thấy bằng con mắt Thần ở giữa hai chân mày. Hãy tiếp tục nhìn về đó cho tới ngày đại khai Thần Nhãn. Khi đó mọi chất rắn, lỏng, khí sẽ chẳng bao giờ còn hiện lên để gây đau đớn, chìm đắm, nghẹt thở nữa. Mọi nỗi đe dọa sinh ra từ tà niệm lưỡng nghi đều tan biến trong một chớp mắt của nhận thức và chứng ngộ được tình yêu phổ quát của Tạo Hóa. Đá, cây, nước, đất… vạn vật đều sẽ ôm ấp bạn và chào đón bạn tới với ban thờ của ánh sáng.

Ảo tưởng của xúc giác là một trong những ảo tưởng mạnh nhất. Hãy dừng lại một giây lát, nhắm mắt lại, quên đi mọi cảm giác của Thân, hãy quán tưởng một hình cầu phát ra từ thân, bao trùm thân và vô biên. Hãy cảm nhận niềm vui trong từng thớ thịt, chảy trong huyết quản. Khi ấy cảm giác phải kéo lê lết cái thân xương thịt sẽ dần tan biến. Bạn sẽ chỉ còn cảm nhận sự an lạc. Mọi hiện tượng cảm thọ đều biến mất. Tất cả điểm trước kia bị mù sẽ hiển hiện qua một giác quan mới đó là Định Sinh Trực Giác. Bạn sẽ thấy tất cả Sắc Thanh Hương Vị Xúc là cùng một thứ, là Vô Cực Vô Tướng Đại Ngã.

Bát Nhã Ba La Mật Kim Cương Kinh có đoạn Phật nói “Phàm sở hữu tướng, giai thị hư vọng. Nhược kiến chư tướng, phi tướng, tức kiến Như Lai”. (phàm vật mà có hình tướng thì đều là ảo ảnh cả. Nhìn các tướng của vật mà thấy không có tướng, ấy mới là thấy được Thật Tánh).

10. Ảo tưởng phân biệt về mọi loại vật chất

Vật chất hiển thị trước chúng ta là rắn, lỏng, khí, nhiệt, ánh sáng, điện, năng lượng… nhiều hình tướng khác nhau nhưng sự thật lại không phải thế. Khoa học đã chứng minh rằng mọi loại vật chất thực ra chỉ là sóng điện từ, một dạng cô đặc của năng lượng thành hình tướng. Các nhà tâm linh học thì nói rằng cái mà ta thấy là ánh sáng là một dạng rung động của Tạo Hóa. Vì thế xét cho cùng chỉ có một loại vật chất duy nhất trong cùng của mọi loại vật chất, là nền tảng của vạn vật từ hữu vi tới vô vi: đó là sự rung động Trí Huệ của Tạo Hóa.

11. Ảo tưởng rằng có sự khác biệt giữa rắn, lỏng, khí, Sinh Lực, ý nghĩ và cảm thọ

Trong giấc mơ, chúng ta có thể tạo ra thế giới của riêng mình: có thể tạo ra đá dưới đất, sét trên trời, nhận ra sự trôi qua của ngày và đêm, có thể nghĩ, nói, hát và khi tỉnh dậy ta nói: “Thì ra tất cả được tạo ra trong giấc mơ của tôi mà thôi”.

Cũng vậy, trong giấc mơ của Tạo Hóa, chiếu lên màn ảo ảnh trong ý thức của con người. Sự khác biệt của đá, sét, ngày đêm, điện, cuộc sống, ý nghĩ, cảm thọ … tất cả chỉ là sự khác biệt trong tâm thức của Tạo Hóa. Không một ai có thể nhận ra điều này nếu không thực chứng được sự hòa nhập toàn thể vào Tạo Hóa. Cũng như khi ta đang ngủ mơ, ở trong giấc mơ ta tin mọi thứ là thật, ta đâu có nghĩ phố xá nhà cửa trong giấc mơ là giả đâu. Vì thế, con người trong giấc mơ Tạo Hóa, trong sự ảnh hưởng điều kiện của giấc mơ, chúng ta hoàn toàn không biết mình đang ở trong một giấc mơ. 

Thiền Định và tư duy sâu sắc rằng cả vũ trụ chỉ là một giấc mơ dối lừa để thử thách chúng ta. Đừng có sợ hãi vì sự thử thách đó, hãy cười to vào giấc mơ ấy, đặc biệt là khi rơi vào hoàn cảnh khó khăn của Đời. Đây chính là cách mà chúng ta lấy lại được quyền năng của mình, giữ cho tâm thức hòa nhập là một với Đại Ngã. Khi hành giả đạt được sự hòa nhập với Đại Ngã, giấc mơ Trần thế này sẽ nhấp nháy hiện trong tâm thức của ta.

Trong Bát Nhã Ba La Mật Tâm Kinh, Bồ Tát Quán Tự Tại có nói “Bồ đề tát đỏa, y Bát Nhã Ba La Mật Đa cố, tâm vô quái ngại, vô quái ngại cố, vô hữu khủng bố, viễn ly nhất thiết điên đảo mộng tưởng cứu cánh Niết Bàn” (có nghĩa là: hành giả tu tập theo con đường tỉnh thức, luyện tập Trí Huệ tối thắng siêu việt, tâm không còn chướng ngại, vì tâm không còn chướng ngại mà không còn sợ hãi, vì không còn sợ hãi mà chỉ trong giây lát đã có thể tách rời khỏi giấc mơ thế giới điên đảo, nhờ thế mà đạt được chứng ngộ cuối cùng). Lại nói “Tam Thế chư Phật, y Bát Nhã Ba La Mật Đa cố, đắc A Nậu Đa La Tam Muội Tam Bồ Đề” (Nghĩa là: các bậc giác ngộ của quá khứ hiện tại vị lai, nhờ luyện tập Trí Huệ tối thắng siêu việt mà đạt được cảnh giới Vô Thượng Chánh Đẳng Chánh Giác (không gì cao hơn, thấy tất cả đều là bình đẳng, thấy tất cả đều là tỉnh thức).

12. Ảo tưởng về không, thời gian, không thấy được sự Tương Đối trong cái Tuyệt Đối.

Thời gian thật ra không bị chia thành quá khứ, hiện tại, vị lai. Chỉ có một loại thời gian là thật: đó là hiện tại vĩnh hằng. Thời gian có vẻ được chia thành ba phần trong thế giới ảo giác maya. Trên màn chiếu của tâm thức, Tạo Hóa có thể chiếu bất cứ khúc phim nào tùy ý, dù là phim tiền sử hay phim tương lai. Những vì hiện tượng vô thường, sinh tử, nhận thức giới hạn của con người liền chia cắt vĩnh hằng thành các miền thời gian. Tạo Hóa chỉ là ý thức hiện tại vì Tạo Hóa không có đầu, không có cuối.

Không gian cũng chỉ là ảo giác. Tất cả mọi lực đều có mặt ở một điểm và mọi điểm cùng một lúc. Tất cả sự vận hành của vũ trụ, các vì sao và các hành tinh chỉ tồn tại trong tâm thức giới hạn của chúng ta. Giấc mơ của Tạo Hóa tạo ra tất cả, bao gồm cả mọi tạo vật. Vì thế hành tinh lớn, hành tinh nhỏ, vật thể lớn, vật thể nhỏ, đều chỉ là trong mơ, vốn chẳng có một chiều hướng không gian nào hết, cũng chẳng chiếm đoạt một thể tích nào hết. Vũ trụ chỉ là một giấc mơ, không có vật chứa và cũng không có vật để chứa. Chỉ có kẻ đang mơ. Hãy tư duy kĩ càng và sâu lắng về điều này và một ngày bạn sẽ được giải phóng khỏi ảo tưởng đó.

Trong Bát Nhã Ba La Mật Tâm Kinh, Bồ Tát Quán Tự Tại có nói : “Thị chư pháp Không Tướng, bất sinh bất diệt, bất cấu bất tịnh, bất tăng bất giảm. Thị cố Không trung, vô Sắc - Thọ - Tưởng - Hành - Thức, vô Nhãn - Nhĩ - Tị - Thiệt - Thân - Ý, vô Sắc - Thanh - Hương - Vị - Xúc Pháp, vô Nhãn Giới nãi chí vô Ý Thức Giới” (nghĩa là: nhìn thấy sự vắng lặng, trống rỗng của vạn vật, không có sinh, không có diệt, không có bẩn, không có sạch, không có tăng, không có giảm. Trong cái sự trống rỗng ấy, không có hình tướng, không có cảm giác, không có nhận thức, không có tư duy, không có ý thức, không có mắt, mũi, lưỡi, thân, tâm, không có hình ảnh, âm thanh, mùi vị, động chạm, không có thế giới có thể nhìn thấy và cũng không có thế giới có thể tư duy được).

(David Nguyen, Bản Thảo "Tự Giác", sách sắp xuất bản, 07/06/2021)